Lược đoạt – Chương 01


.

Lược đoạt

Tác giả: Phong Lộng (风弄)

Biên dịch: Hồng Miên

.

CHƯƠNG 01

Hôm nay Cự Linh đảo vô cùng náo nhiệt.

Đủ loại da lông đệm lót ngổn ngang khắp nơi, tiện cho khách đến tự do ngồi xuống thưởng thức heo thui dê nướng.

Trong sơn động tự nhiên bị biến thành nơi tổ chức đại hội đầu người chen chúc, mỹ tửu, đầu lĩnh hải tặc từ các bang phái khác, mỹ nữ yêu diễm ngoại tộc, oanh ca yến ngữ hòa lẫn tiếng cười hào sảng ngạo nghễ thi thoảng vang lên.

Đương nhiên cười vui vẻ nhất là đầu lĩnh A Á của Nhân Nô bang, lần này nô lệ của gã phần lớn đều được bán với giá cao, có lãi đáng kể. Càng làm cho gã mặt mày hớn hở nhất chính là, đại hội lần này, Cổ lão đại của Tiêu Dao đường lại đích thân tới cổ vũ.

Đối với Tiêu Dao đường vẫn luôn kiêu căng ngạo mạn mà nói, đây chính là một chuyện hiếm có.

“Có phát hiện không? Mỹ nhân tóc vàng kia là sủng cơ A Á mới có được, ánh mắt vẫn luôn hướng về bên này.”

Chậc, vóc dáng quả không tồi.

“Hừ, ánh mắt ả lượn qua đây là muốn quyến rũ lão đại của chúng ta, làm nữ nhân của lão đại chúng ta so với làm nữ nhân của A Á phong quang hơn nhiều.” Trương Thiếu Khuynh chăm chú nhìn mỹ nữ phía xa điệu bộ lẳng lơ, đè thấp thanh âm cùng đồng bạn ranh mãnh đưa ra ý kiến, “Ngươi muốn câu dẫn ả, ta dạy ngươi một cách.”

“Cách gì?”

“Ngươi trực tiếp qua đó nói với ả, mấy năm nay người muốn câu dẫn Cổ lão đại của chúng ta không một ngàn cũng có vài trăm, từ trước đến nay chưa một ai thành công, không cần uổng phí tâm tư, tịch mịch thì để ta bồi ngươi là được rồi, nếu ả vẫn không từ bỏ ý định, ngươi cứ tiếp tục hù dọa, nói, người dám càn rỡ quyến rũ lão đại của chúng ta, sớm bị lão đại chém thành vài khúc ném xuống biển cho cá ăn rồi…”

“Ta sẽ chém hai gia hỏa vô dụng các ngươi thành hai khúc trước.”

Đột nhiên một thanh âm lọt vào tai, trầm thấp lạnh lẽo, lại tràn đầy từ tính cám dỗ khác thường, khiến hai thuộc hạ nhất thời bị dọa rùng mình một cái.

Lên tiếng, là một nam nhân phong độ phi phàm, trong đám người vĩnh viễn có thể hấp dẫn ánh mắt người khác, lúc này, nam tử cao lớn bộ dạng uể oải ngồi nghiêng trên nệm da hổ, giống như báo gấm đang nghỉ lại trong tùng lâm chờ đợi con mồi, toàn thân toát ra mùi nguy hiểm khiến người khác không dám xem thường.

Một chiếc mặt nạ dữ tợn làm bằng đồng đen che khuất phần lớn gương mặt y, khiến vị lão đại của Tiêu Dao đường đại danh đỉnh đỉnh càng tăng thêm sắc thái thần bí.

Có thể nhìn thấy, chỉ là một đôi mắt bắn ra tinh quang như xuyên thẳng nhân tâm, cùng một vành môi cong hoàn mỹ, mang theo cao ngạo bất kham lộ ra bên dưới mặt nạ.

Trương Thiếu Khuynh lập tức chuyển gương mặt cười cợt ban nãy thành nghiêm túc, hoảng hốt lo sợ hơi khom lưng, ở bên tai lão đại nhà mình hỏi, “Lão đại, đại hội bán nô đều qua hơn phân nửa rồi, vẫn không thấy người chúng ta muốn tìm. Có cần thuộc hạ đi dò la một chút không?”

“Không vội.” Cổ Bác Anh khoan thai hưởng thụ mỹ tửu trong chén.

Rượu này không biết Nhân Nô bang cướp được từ thuyền buôn nào, uống vô cùng nồng đượm, vậy mà có thể so sánh với cống tửu được nếm trong triều đình ngự yến rất nhiều năm trước.

Chẳng qua, y lần này đặc biệt lộ diện, không phải chỉ để uống hai chén rượu.

Mục đích của y là người kia!

“A Khuynh.”

“Lão đại, có gì phân phó?” Trương Thiếu Khuynh vội vàng lại gần.

“Ngươi xác định người của A Á đã cướp đội thuyền kia?”

“Vâng.” Trương Thiếu Khuynh quả quyết gật đầu, “Mật thư trong triều đưa tới viết rất rõ ràng, phái quan binh giả trang thành thương nhân bình thường tới tìm kiếm phi thiên bảo tàng, tổng cộng tám chiếc thuyền, từ eo biển An Địa một đường đi về phương Bắc. Thuộc hạ sớm đã chiếu theo chỉ thị của lão đại, theo dõi động tĩnh ở eo biển, đợi bọn họ xuất hiện, không ngờ tên hỗn đản A Á kia cũng không thông báo một tiếng đã động thủ đánh lén. Có điều Nhân Nô bang phỏng chừng chỉ xem bọn họ như thuyền buôn bình thường, không biết chuyện về bảo tàng.”

Trong mắt Cổ Bác Anh lộ ra một tia khinh thường, “Chuyện về phi thiên bảo tàng truyền tụng đã hơn trăm năm, hại vô số người mất mạng trên biển, nhưng ngay cả một chút bóng dáng cũng không phát hiện, ta đối với thứ lừa người tự tìm cái chết này không có hứng thú. Ngươi cũng như vậy, có sức lực có võ công, nơi nào cũng có thể gây dựng giang sơn, không được hao phí tinh thần vào loại truyền thuyết vô căn cứ này.

“Vâng, lão đại.” Trương Thiếu Khuynh ngoan ngoãn gật đầu, lại có chút khó hiểu, “Lão đại căn bản không quan tâm tới phi thiên bảo tàng, vì sao lại quan tâm tới đội thuyền này?”

“Bởi vì,” Trong nháy mắt, ánh mắt Cổ Bác Anh lộ ra một tia cổ quái, ý vị sâu xa nói, “Tướng quân suất lĩnh đội thuyền này, gọi là Diệp Kiêu Lang.”

Ánh mắt sắp sửa tóm được con mồi, đã điên cuồng lại hưng phấn.

Trương Thiếu Khuynh cuối cùng cũng tương đối minh bạch, “Diệp Kiêu Lang? Thì ra mục tiêu của lão đại là hắn. Chẳng trách đặc biệt yêu cầu họ Ngụy ngàn dặm xa xôi đưa chân dung của hắn tới.”

Cheng!

Đúng lúc này, tiếng thanh la vang động ngân lên.

Chiêu cáo lượt buôn bán nô lệ cuối cùng bắt đầu.

Mọi người đang ăn uống nói cười lập tức chuyển sự chú ý về phía mộc đài hình tròn ở trung tâm, nơi đó là đài triển thị (show hàng ;)) các nô lệ sắp sửa bị rao bán, nô lệ bị Nhân Nô bang bán ra đều được đưa lên đài cho tất cả cùng xem xét.

“Hiện tại khai bán chính là tráng hán Trung Nguyên, ai nấy đều là mặt hàng trẻ trung khỏe mạnh!”

Lần lượt có bảy tám nam nhân y sam rách nát được đưa lên đài, trên người còn mang theo vết thương do đao kiếm gây ra, vừa thấy đã biết khi bị cướp từng chống cự.

Xung quanh đài đều có nam nhân tay cầm roi da canh gác, nô lệ lúc trưng bày nếu có chút kháng cự nào, sẽ lập tức bị quất không thương tiếc.

Khách nhân dự định mua có thểtùy ý kiểm tra nô lệ bị mua bán như súc vật.

Không ít người trực tiếp lột y phục của nô lệ, kiểm tra tứ chi cùng thân thể có cường tráng hay không, còn giống như xem ngựa vạch miệng nhìn răng, một bên đánh lên thân thể nô lệ bị dây thừng trói chặt, một bên cùng con buôn nô lệ lớn tiếng bàn bạc giá cả.

Ánh mắt lạnh nhạt của Cổ Bác Anh không có bất cứ hứng thú gì chăm chú nhìn tất cả những chuyện này.

Lúc nam nhân cuối cùng bị mang lên đài, đôi con ngươi đen láy khiến lòng người nguội lạnh dường như đột nhiên từ băng lãnh trở thành vô cùng nóng bỏng, chợt bắn ra tinh quang.

“Ha ha! Nô lệ này, muốn bắt hắn không dễ a, làm bị thương vài thủ hạ đắc lực của ta, vất vả lắm mới tóm được hắn!” A Á uống có vài phần ngà ngà say, phát hiện bị mang lên đài là chiến lợi phẩm đáng kiêu ngạo của mình, không khỏi hưng phấn, đích thân lên đài lớn tiếng rao hàng, “Thân thủ tốt, lại trẻ tuổi, sức sống dồi dào, trọng thương hôn mê vài ngày lại có thể tự tỉnh dậy. Nếu không phải vì hắn đã đả thương quá nhiều huynh đệ của ta, ta cùng muốn giữ lại chính mình sử dụng. Người có hứng thú đưa ra một cái giá, nhưng nô lệ này, ít hơn một đĩnh vàng không bán!”

A Á gào to, lập tức sự chú ý của mọi người đều đổ dồn lên người Diệp Kiêu Lang.

“A Á đầu lĩnh, một đĩnh vàng cũng không phải số lượng nhỏ, có thể mua ba nô lệ đó.”

“Không, ít hơn một đĩnh vàng không bán! Đây chính là mặt hàng tốt hiếm có, xem xem, cơ bắp đầy đủ rắn chắc!”

Rẹt!

Y phục rách nát, bị người thô lỗ xé toạc ra.

Hơn phân nửa khuôn ngực cường tráng lõa lồ, dưới ánh lửa chiếu rọi, nước da màu mật ong giống như tơ lụa phát ra ánh sáng nhàn nhạt, mỹ cảm của sức sống và sinh mệnh căng tràn này khiến người ta nín thở.

Không chỉ những khách nhân, ngay cả A Á vốn là người rao hàng cũng có chút nhìn không chớp mắt.

Trương Thiếu Khuynh đứng ở chỗ cũ lặng lẽ liếc mắt nhìn lão đại của hắn, Cổ bác Anh cũng đã không kìm lòng được buông chén rượu xuống, ngay cả thân thể đang ngồi nghiêng cũng bất giác thẳng tắp, chăm chú nhìn con mồi.

Thân hình cao lớn đặc thù của người Trung Nguyên cùng với quanh năm rèn luyện nơi biên ải, Diệp Kiêu Lang có một thân thể vô cùng dẻo dai rắn chắc.

Bắp thịt nổi lên không thô xoắn như mọi người thường thấy, mà là một bức tranh giãn nở hợp lý, ngay cả vết thương bên trên cũng giống như tô điểm, khiến người ta không thể tưởng tượng nổi muốn nuốt nước bọt. “Chậc chậc, nam nhân Trung Nguyên quả nhiên thân thể đẹp mắt hơn a.”

“Làn da mịn màng giống như nữ nhân, nhưng lại không có nữ nhân nào tái nhợt như vậy.”

Không ít người cũng bắt đầu chú ý đến tướng mạo của Diệp Kiêu Lang.

“Con mắt rất sáng.”

“Đó là đương nhiên, hắn hiện đang bị trọng thương, ánh mắt đã không có thần như thế. Lúc bắt hắn, đôi mắt kia giống như sẽ phát sáng vậy.”

“Nói đến, trái lại thực sự rất anh tuấn nha.”

“Trương lão đại, ngươi sẽ không định mua về làm ấm giường chứ?”

“Ha ha ha, thỉnh thoảng thay đổi khẩu vị cũng không  tồi a. Nếu là nô lệ này, cũng đáng tốn ít tiền đùa giỡn, tính tình hoang dã có chỗ thú vị. A Á đầu lĩnh, có thể sờ một chút chỗ khác trên người đề kiểm hàng được không?”

“Có thể, có thể. Có điều nô lệ này bắt đầu từ lúc này, ít hơn ba đĩnh vàng không bán!”

Diệp Kiêu Lang bị bịt miệng sớm đã giận sôi máu, ánh mắt nếu có thể đâm trúng người, đám người trước mặt hắn sớm đã bị vạn kiếm xuyên tâm.

Lại dám ở trước mặt hắn soi mói bình phẩm, thảo luận giá tiền.

Thật đáng xấu hổ!

Nam nhân thô tục được người khác gọi là Trương lão đại kia cười hì hì vươn tay qua, Diệp Kiêu Lang miệng không thể nói, tay không thể động, chỉ có thể lạnh lùng nhìn gã tiến lại gần.

Đợi khoảng cách giữa hai người  gần sát, Diệp Kiêu Lang ngắm đúng thời cơ, thình lình một cước hung hăng đá trúng chỗ hiểm của đối phương.

“A!” Trương lão đại phát ra một tiếng kêu thảm thiết kinh thiên động địa, hai tay bưng lấy đũng quân ngã nhào trên mặt đất.

“Tiểu tử này thực lỗ mãng a!”

A Á mất mặt, thẹn quá hóa giận, “Người đâu, dạy dỗ tên tiểu tử này một chút!”

Tiếng roi da vun vút.

Roi da hung hăng quất lên người Diệp Kiêu Lang, tức khắc trên thân thể lộ ra một vệt máu.

Diệp Kiêu Lang vốn đã thụ thương, thân thể suy yếu bị roi da quất lên, trên lưng đau rát, ngay cả đứng cũng không vững, bất đắc dĩ phải khụy một gối xuống miễn cưỡng chống đỡ thân thể, mới không mất mặt ngã trên đài.

Hắn giãy một chút, lung lay muốn đứng lên.

Chát!

Tiếng xé gió lại vang lên, ngọn roi thứ hai vụt đến, mục tiêu hiển nhiên là khuôn ngực bị xé y phục lộ ra trần trụi của hắn.

Nhất định rất đau…

Diệp Kiêu Lang nhắm mắt lại, định cắn răng chịu đựng ngọn roi này.

Thế nhưng, đợi một hồi lâu, ngọn roi này lại khôngrơi lên người.

“A Á đầu lĩnh, đánh cho trên người nở hoa, sẽ không bán được giá tốt.” Thanh âm nam nhân trần thấp chậm rãi, lại tràn đầy bức bách lọt vào tai.

Diệp Kiêu Lang nghi hoặc mở mắt, ngẩng đầu.

Ngọn roi da thiếu chút nữa đánh lên người hắn, không biết lúc nào đã nằm trong tay nam nhân trước mặt này.

Từ vị trí của Diệp Kiêu Lang nhìn lên, nam nhân này có một đôi chân thon dài cường tráng, động tác cầm roi da trên bàn tay rất nhẹ nhàng, vô hình trung toát ra lực chấn nhiếp của vương giả, lười biếng mà nguy hiểm.

Y rốt cuộc là…

Ánh mắt tiếp tục đi lên, chạm đến mặt nạ thanh đồng dữ tợn dọa người, Diệp Kiêu Lang bỗng nhiên tỉnh ngộ.

Cổ Bác Anh của Tiêu Dao đường!

Cổ Bác Anh nhiều năm trước theo phụ thân phản bội triều đình, chán nản ra biển làm hải tặc, nhất định là y! Lúc điều tra thì biết, Cổ Bác Anh đã trở thành lão đại của Tiêu Dao đường, hơn nữa không biết vì sao suốt ngày đeo một chiếc mặt nạ thanh đồng, chẳng lẽ là khi cướp thương thuyền bị hủy dung?

Nói tới người này với mình lúc nhỏ có một đoạn duyên phận, có điều, chuyện thời thơ ấu không muốn nhắc đến…

Nhiều năm như vậy, y cũng không thể nhận ra mình.

“Ha ha, Cổ lão đại có hứng thú với nô lệ này?” Thấy Cổ Bác Anh lại đích thân ra mặt, A Á kinh ngạc, lập tức phất tay lệnh cho thuộc hạ ngừng giáo huấn Diệp Kiêu Lang.

“Nô lệ này ta mua, một trăm đĩnh vàng, đủ không?”

“Một… một trăm đĩnh?” Con ngươi tham lam của A Á tức khắc lóe sáng.

Đây chính là giá tiền mua một tốp nô lệ thượng hạng a!

Không hổ là lão đại của Tiêu Dao đường, ra tay kinh người như thế.

“Còn có, gộp cả nhưng người bị bắt cùng với hắn, ta cũng chiếu theo giá một đĩnh vàng một người, mua tất cả.”

Nói năng thẳng thắn, một lần thành giao.

Thuyền của Tiêu Dao đường lần này đến đã chuẩn bị sẵn hoàng kim, lập tức thanh toán xong tiền hàng.

Sau khi bàn giao trọn một rương vàng, Diệp Kiêu Lang và nhân mã dư thừa trong đội tàu của hắn, kể cả Lý Văn Bân, đều bị trói như bánh chưng, đưa lên thuyền lớn của Tiêu Dao đường.

Cổ Bác Anh vốn tưởng rằng sau khi đem Diệp Kiêu Lang về, liền có thể thỏai mái dạy dỗ tên hỗn đản đã thành niên đáng chết này.

Tuyệt đối không nghĩ tới, còn chưa đến lượt mình động thủ, Diệp Kiêu Lang đã gục ngã.

Vị tướng quân trẻ tuổi bị đánh đến trên người vết thương không được trị liệu đầy đủ đã bắt đầu hư hoại, mặt khác, không thể thích nghi với hoàn cảnh, từng bị dầm nước lạnh nên thân thể nhiễm phong hàn, khiến cho Diệp Kiêu Lang họa vô đơn chí.

Con mồi tới tay thoi thóp hơi tàn, quả thực khiến người ta rất không thể tiếp thụ.

Cổ Bác Anh trong cơn tức giận, ra lệnh cho thuyền lập tức chạy đến Tiêu Dao đảo – đại bản doanh của Tiêu Dao đường, gọi chủ quản Trần Bình trên đảo tới, trực tiếp ném Diệp Kiêu Lang đang hôn mê cho ông ta, “Tìm đại phu tốt nhất, chữa cho hắn đến sinh long hoạt hổ cho ta.”

Tiếp đó giương buồm xuất phát, một chút bóng dáng cũng không còn.

Vốn định một tháng sau mới trở về xem tiến triển. Nhưng thời gian lại trở nên dài đằng đẵng khác thường, sau nửa tháng, Cổ Bác Anh vậy mà nhịn không được lĩnh thuyền quay về Tiêu Dao đảo.

Lần này quay về cũng mang theo hàng loạt chiến lợi phẩm, chúng thuộc hạ trông thấy lão đại trở về liền ở trên bờ reo hò nhảy nhót.

Cổ Bác Anh gọi chủ quản Trần Bình đến, hỏi về tình hình của Diệp Kiêu Lang.

“Lão đại, nam nhân Trung Nguyên kia đã khỏe hơn nhiều rồi.” Trần Bình nói, “Hắn từ mười ngày trước đã tìm thuộc hạ, muốn đích thân cùng lão đại gặp mặt nói chuyện.”

“Nga?” Gương mặt Cổ Bác Anh dưới mặt nạ khẽ cười lạnh, “Hắn muốn nói gì với ta?”

“Không biết, hắn không chịu nói.”

“Dẫn hắn lên thuyền.”

Trần Bình có chút ngạc nhiên, “Lão đại ngài không xuống thuyền?”

“Không, bổ sung lương thực và nước xong lập tức ra khơi. Ngươi đưa Diệp Kiêu Lang lên thuyền của ta.” Cổ Bác Anh suy nghĩ hỏi, “Ngươi quan sát đám người bọn họ hơn mười ngày, thấy giao tình của Diệp Kiêu Lang với ai tốt nhất?”

“Hắn và một người gọi là Lý Văn Bân thân thiết nhất, hai người ở trong nhà lao thường xuyên thì thầm to nhỏ, giống như đang bàn bạc gì đó.”

Cổ Bác Anh không chút do dự ra lệnh, “Lý Văn Bân đó cũng đem qua đây.”

“Vâng.”

Trần Bình làm việc rất có năng suất, sau khi xuống thuyền liền nhanh chóng bổ sung đầy đủ lương thực nước uống, đồng thời áp Diệp Kiêu Lang và Lý Văn Bân lên thuyền.

Cổ Bác Anh nghe Trần Bình bẩm báo xong, cũng không lập tức triệu kiến Diệp Kiêu Lang.

Sau khi tốn một chút thời gian xử lý vài chuyện trong đường, truyền lệnh lần nữa giương buồm xuất cảng.

Thuyền lớn chạy ra mặt biến mênh mông, Cổ Bác Anh đi vào boong thuyền.

Tà dương nhợt nhạt treo trên mặt biển bình lặng xa xa.

Bên chân trời ánh sáng quanh co khúc khủy, đột nhiên khiến y nhớ tới một khắc Diệp Kiêu Lang bị xé toạc y thường kia.

Khuôn ngực tràn trụi, nước da màu mật ong, bóng loáng như tơ lụa, so với đêm nay càng mê người.

Gương mặt Cổ Bác Anh bị che lập dưới mặt nạ thanh đồng khẽ biến sắc, không kìm được cúi đầu, dây cung ở nơi sâu thẳm nào đó giống như bị vô ý kéo căng.

Y có chút bực mình, đối với Diệp Kiêu Lang hèn mọn, một tên tiểu hỗn đản lúc nhỏ chỉ có một đoạn duyên phận, căn bản không nên nôn nóng như vậy.

Tuy rất muốn lập tức đi gặp, Cổ Bác Anh vẫn tiếp tục nhẫn nại, đến khi tà dương chìm xuống, ánh sáng khắp trời tiêu thất hết, mới hậm hực xuống khoang thấp nhất, ra lệnh mở khóa phòng.

Diệp Kiêu Lang bị nhốt một mình ở đây.

Vừa vào cửa, đã trông thấy Diệp Kiêu Lang thảm hại ôm cây cột trong phòng lung lay sắp đổ. Nghe thấy tiếng mở cửa, hắn ngẩng đầu nhìn người mới tới, vẻ hung hãn trên gương mặt đã tiêu biến bảy tám phần, hiện ra vài phần nhợt nhạt.

Cổ Bác Anh mỉm cười xấu xa.

Đã biết tiểu tử này say sóng.

Đây cũng là nguyên nhân thực sự y cố ý đem Diệp Kiêu Lang lên thuyền liền lập tức xuất phát.

Y muốn, thỏa thích, tra tấn hắn!

“Ngươi nói với Trần Bình, muốn gặp ta nói chuyện?” Diệp Kiêu Lang trông thấy mặt nạ thanh đồng, biết người mình đợi mấy ngày nay cuối cùng cũng tới. Vốn định dùng khí thế nói chuyện với Cổ Bác Anh, ai ngờ y lại nhằm lúc mình say sóng đến quay cuồng đột nhiên xuất hiện, nghĩ tới bộ dạng chính mình ôm cột lộ ra trước mặt người khác, Diệp Kiêu Lang thầm chau mày.

“Xin lỗi, ta không quen ngồi thuyền, thất lễ rồi. Vị này chắc hẳn là Cổ lão đại của Tiêu Dao đường.” Gắng gượng đứng dậy, Diệp Kiêu Lang thẳng lưng, giơ tay lên, hướng thạp bên cạnh tỏ ý mời.

Đợi Cổ Bác Anh ngồi xuống, Diệp kiêu Lang ngồi đối diện với y, lộ ra vẻ mặt nghiêm túc, “Người quang minh không nói vòng vo, ta sẽ đi thẳng vào vấn đề.  Ta cũng biết, là Cổ lão đại cứu huynh đệ chúng ta từ trong tay Nhân Nô bang, chỉ cần Cổ lão đại đưa chúng ta trở lại đất liền, ta sẵn lòng lấy tất cả số vàng có được bồi thường tổn thất cho Cổ lão đại, hơn nữa còn đưa thêm phí hộ tống. Cổ lão đại thấy thế nào?”

Trong mắt Cổ Bác Anh đột nhiên lóe lên một tia hứng thú.

Lúc nhỏ gặp mặt một lần, lưu lại chỉ là ấn tượng ban đầu tệ đến mức không thể tệ hơn.

Tiểu tử xấu xa kia bỗng nhiên xuất hiện trước mặt mình, hai tròng mắt xoay tít, thoáng nhìn quả đúng là con cháu nhà quan ngang tàng tùy hứng, bản thân khi đó vì tuổi nhỏ, rất hy vọng có thể kết giao bằng hữu ở nơi xa lạ, vậy mà nhất thời bị quỷ ám, ngay cả tên mình cũng nói cho đối phương biết.

Đổi lấy lại là sỉ nhục lớn nhất trong thiên hạ!

Nhớ tới hỗn đản kia giống như gặp quỷ, the thé kêu lên “quái muội muội có kê kê dài”, Cổ Bác Anh cho dù ở trong mơ cũng sẽ giận dữ bừng tỉnh.

Thế nhưng, người như thế sau khi trưởng thành, lại cũng có thể có tư thế oai hùng như vậy, giơ tay nhấc chân, lại cũng rất có sắc thái của nam tử hán.

Hồi đầu nghe nói hắn trở thành tướng quân, có thể trấn thủ một phương, còn không thực sự tin tưởng.

Nhưng lúc này nhìn tận mắt…

“Ý của ngươi là, muốn thay chính mình chuộc thân?” Giọng nam nhàn nhạt, đem theo một chút ngạo mạn bất cần.

Cái từ chuộc thân này nghe thế nào cũng khiến người ta cảm thấy chói tai, Diệp Kiêu Lang ngẩn người, hiểu ra người ở dưới mái hiên, không thể không cúi đầu, cho dù là vì các thuộc hạ của mình suy nghĩ, cũng phải nghiến răng nín nhịn cơn tức, gật đầu nói, “Đúng, ta muốn chuộc thân. Không chỉ mình ta, mà tất cả các huynh đệ của ta.”

Trên gương mặt anh tuấn một đôi mắt đen như nước sơn, không hề sợ hãi nhìn thẳng vào Cổ Bác Anh.

Cổ Bác Anh bị đôi mắt bừng bừng sức sống này làm cho rung động.

Từ trước đến nay y vui với việc kết giao anh hùng hảo hảo, lão đại của Tiêu Dao đường có bản lĩnh coi trọng nghĩa khí, trên vùng biển này tiếng lành đồn xa, mua bán nô lệ, vốn là việc y khinh thường.

Đổi lại trước mắt là người khác, bình tĩnh gan dạ, thẳng thắn bộc lộ tính cách như vậy,  cũng sẽ không hoạch họe nữa.

Nhưng đối phương là Diệp Kiêu Lang, vậy tuyệt đối không có thương lượng.

“Ngươi biết, ta tốn bao nhiêu vàng mua ngươi, lại thêm huynh đệ của ngươi không?”

“Mua ta, ngươi tốn một trăm đĩnh vàng.” Nói lên con số này, Diệp Kiêu Lang càng cảm thấy không thể tương tượng nổi. Làm hải tặc thực sự có lãi như vậy sao? Một trăm đĩnh vàng, đừng nói bình dân bá tánh, cho dù là gia đình quan lại trung đẳng sinh hoạt, cũng có thể thoải mái sống trên bốn năm năm. “Còn các huynh đệ của ta, một đĩnh vàng một người, tổng cộng hai mươi hai người. Tính ra, ta thiếu ngươi một trăm hai mươi hai đĩnh vàng. Cộng thêm phí hộ tống, mười đĩnh vàng thế nào? Như vậy ta nợ ngươi một trăm ba mươi hai đĩnh vàng.”

Cổ Bác Anh giống như mèo vờn chuột, chậm rãi hỏi, “Một trăm ba mươi hai đĩnh vàng không phải con số nhỏ, ngươi có không?”

Việc này Diệp Kiêu Lang sớm đã bàn bạc với Lý Văn Bân đa mưu túc trí, dù sao cứu mọi người khỏi sào huyệt của hải tặc cũng là nhiệm vụ đầu tiên.

Huống chi, triều đình cho dù nghèo, vẫn có một trăm ba mươi hai đĩnh vàng, chung quy không thể thực sự vứt bỏ tướng quân cùng các binh sĩ mình phái đi không quan tâm chứ?

Nhưng hắn hiện tại thân mang sứ mạng bí mật truy tìm bảo tàng, phụng mệnh không thể để lộ thân phận.

Diệp Kiêu Lang vỗ ngực nói, “Chuyện này cứ yên tâm. Nhà ta nhiều đời buôn bán, tổ tiên ít nhiều cũng tích góp được một ít của cải dư thừa. Chỉ cần Tiêu Dao đường đưa chúng ta bình an trở về, vàng một thỏi cũng không thiếu. Thế nào?” Chuyên tâm nhìn Cổ Bác Anh, chờ đợi câu trả lời của y.

“Đừng nằm mơ.” Cổ Bác Anh mỉm cười nhu hòa đáp.

Câu trả lời này nằm ngoài dự đoán của Diệp Kiêu Lang, hắn nhất thời không tiếp tiếp thu được, không khỏi ngây ngươi, “Ngươi nói cái gì?”

“Ta muốn ngươi đừng có nằm mơ.” Cổ Bác Anh cay nghiệt mở miệng, “Ta chịu tốn vàng mua ngươi về, đã biểu lộ ta không quan tâm hơn một trăm đĩnh vàng ít ỏi đó, càng không quan tâm phí hộ tống bủn xỉn của ngươi. Làm nô lệ phải có giác ngộ của nô lệ, bắt đầu từ hôm nay, ngươi ngoan ngoãn hầu hạ chủ nhân của ngươi là ta. Nói không chừng hầu hạ khiến ta vui vẻ, sẽ mở lòng từ bi thả một huynh đệ của ngươi về nhà.”

“Ngươi!” Diệp Kiêu Lang rốt cuộc cũng hiểu rõ đối phương căn bản là đang đùa giỡn hắn, đứng phắt dậy, “Ngươi! Ngươi đồ hỗn…” Bỗng nhiên, tựa hồ cảm thấy giận dữ mắng mỏ cũng chỉ tốn công vô ích, ngậm miệng lại, hậm hực ngồi xuống. Hung hăng quay đầu, làm một bộ dạng không thèm nói chuyện nữa.

Cổ Bác Anh hứng thú nhìn hắn, đứng dậy, “Ta đã phân phó thuộc hạ, đợi ngươi ăn cơm tối xong, sẽ đưa ngươi đến phòng ta hầu hạ. Việc không nhiều, xếp y phục trải chăn, bưng trà rót nước, tùy ta nói gì làm nấy. Hy vọng ngươi sẽ không ngốc đến nỗi cố ý trêu chọc ta, hảo tâm nhắc nhở ngươi trước, các loại hình phạt dành cho nô lệ không nghe lời rất nhiều.”

Vừa xoay người, phía sau quả nhiên truyền đến tiếng gió.

Cổ Bác Anh sớm có chuẩn bị, mượn lúc thân tàu đong đưa, khẽ nghiêng vai, thân mình di chuyển sang một bên, Diệp Kiêu Lang ở phía sau bồ nhào tới trước ngược lại ngã nhào xuống đất.

Diệp Kiêu Lang vốn say sóng, lại ngã mạnh một cái, gáy đập lên ván gỗ, thiếu chút nữa ngất đi.

Đang muốn bò dậy, ngực chợt đau nhói, đã bị Cổ Bác Anh giẫm lên từ trên cao.

“Sớm biết ngươi bụng dạ xấu xa.” Cổ Bác Anh cúi đầu khôi hài nói, “Dựa vào ngươi say sóng mềm nhũn như con cua, cũng dám động thủ với ta?”

Diệp Kiêu Lang trao đổi không thành, lập tức nhớ tới lời Lý Văn Bân nói “nếu nói chuyện không được, cầm giặc tiên cầm vương”, không ngờ Cổ Bác Anh tên vua hải tặc này không dễ đối phó, lại có thể lạt mềm buộc chặt.

Con mắt đen láy rất có tinh thần đón lấy ánh mắt của Cổ Bác Anh, bắn ra vài tia lửa.

Diệp Kiêu Lang lớn tiếng nói, “Cổ Bác Anh! Mọi người đều khen ngợi ngươi là hiệp đạo, có khí phách anh hùng. Ngươi dám cùng ta đấu tay đôi một trận không?”

Hắn bị Cổ Bác Anh dùng chân giẫm lên ngực, không thể cử động, lớn tiếng tuyên chiến, dáng vẻ lẫm liệt, một cỗ nhuệ khí từ bên trong áp thẳng vào mặt người khác.

Cổ Bác Anh thấy hắn ngửa cổ ra sau, làn da màu mật ong trên cần cổ toàn bộ lọt vào tầm mắt, bụng dưới đột nhiên giống như có lửa thiêu đốt.

Trong chớp mắt, y hiểu ra từ nửa tháng trước hội bán nô lệ, không, từ lúc y nhận được bức chân dung kia do nội gián trong triều đưa tới, khát vọng báo thù này rốt cuộc biểu trưng cho cái gì!

Y muốn người này!

Chinh phục tên tướng quân anh tuấn nhiều năm trước khiến y chịu nhục nhã, gây ra vô số ác mộng đã trưởng thành này!

“Được, chúng ta đấu tay đôi một trận.” Cổ Bác Anh trong mắt lóe lên quang mang yêu dị khác thường, có thâm ý khác nói một câu.

“Tốt! Vậy ngươi nhấc chân ra, cho ta một thanh kiếm, chúng ta liền tỷ thí trên boong thuyền!”

Cổ Bác Anh quả nhiên nhấc chân ra.

Diệp Kiêu Lang trên người nhẹ đi, lập tức mừng rỡ, vừa mới đứng lên, Cổ Bác Anh đột nhiên không hề báo trước vung ra một chưởng.

Bụng đột nhiên đau nhói, Diệp Kiêu Lang đau đến nỗi giống như con tôm cuộn lại thành một đoàn.

Cổ Bác anh tiện thể đỡ lấy Diệp Kiêu Lang lung lay sắp đổ, lại vỗ mạnh một cái lên gáy hắn.

Diệp Kiêu Lang trước mắt tối sầm, ngất đi trong vòng tay của Cổ Bác Anh.

Tags: ,

About Hồng Miên

Gừng càng già càng cay, trai càng gay càng đẹp

One response to “Lược đoạt – Chương 01”

  1. Tieutieu says :

    Chào bạn, truyện ban dịch rất hay, mình hồj hộp đợj chương sau của bạn nha, chắc là hấp dẫn lắm đây hjhj ^o^

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: