Trường Ca Hành – Chương 61


.

Quyển III

Đệ lục thập nhất chương
Biên dịch: Hồng Miên

.

Kẻ giết người, Cốc chủ Điệp Thúy cốc.

Lời này vừa nói ra, bốn bề náo động, Điệp Thúy cốc ở trong võ lâm thanh danh hiển hách, là nơi bồi dưỡng đệ tử nhân tài khắp thiên hạ, lớp thiếu hiệp trẻ tuổi, ai mà không lấy việc vào Điệp Thúy cốc học nghệ làm vinh quang. Cốc chủ Điệp Thúy cốc võ công cái thế, hành sự tuy nửa chính nửa tà, nhưng không hổ một đời tôn sư, quang vinh như vậy, chỉ người phi thường mới có thể đạt tới.

Người như vậy, nếu nói y giết Dương Hoa Đình, ai có thể tin?

Thái Sơn chưởng môn Lưu Vân đạo trưởng kia liền nói: “Dương minh chủ, tội trạng thế này không thể coi thường, Cốc chủ Điệp Thúy cốc bần đạo tuy chỉ có cơ duyên gặp mặt một lần, nhưng là người đứng đầu võ lâm danh túc, thế ngoại cao nhân, ngươi, ngươi nói như vậy, cần phải suy xét cho kỹ.”

Ông nói khéo kéo khiêm nhường, ám chỉ mọi người đều biết, Điệp Thúy cốc không phải môn phái nhỏ, Cốc chủ càng không phải nhân vật tầm thường, muốn chỉ trích người này hành hung giết người, cần phải có chứng cứ.”

Dương Văn Tông khóe mắt rưng rưng, đau buồn nói: “Thúc phụ đại nhân của ta vốn có bệnh nan y, khó mà chữa trị, bậc tiểu bối ta đây đã tìm mọi phương thức, cầu lương y linh dược, nhưng cũng không có kết quả. Trong Vạn hoa anh hùng hội, đột nhiên xuất hiện một vị tế ti Nam Cương, có tài đánh đàn cổ quái, tuyên bố chỉ cần ba ngày có thể lấy tiếng đàn chữa bệnh cho thúc phụ. Chúng ta tuy rằng ngờ vực, nhưng thứ nhất tiếng đàn của người này quả thực có công hiệu, thúc phụ theo tiếng đàn điều hòa hơi thở, đạt được kết quả không nhỏ; thứ hai minh chủ của liên minh Nam võ lâm nào phải người lũ đạo chích có thể đụng tới, tế ti cho dù mưu ma chước quỷ, chúng ta cũng không sợ hắn. Ai ngờ,” Hắn nghẹn ngào nói: “Ai ngờ, tế ti kia gảy hồ cầm, lại có thể nhiếp hồn đoạt phách, giết người vô ảnh vô hình, thúc phụ ra một lòng luyến tiếc nhân tài, không nỡ hạ sát chiêu với hắn, cuối cùng bị độc xà cắn trả, lúc ta đuổi tới nơi, ông đã bị người cắt yết hầu, máu văng tung tóe ngay tại chỗ…”

Hắn nói xong khóc không thành tiếng, chung quanh các phu nhân liên quan đến Dương phủ liền khóc đến thương tâm, trong chốc lát, trong sân bi thống không thôi.

Lưu Vân đạo trưởng nói: “Dương minh chủ đừng quá đau buồn, chắc hẳn linh hồn lão minh chủ trên trời cũng hi vọng ngài nén đau thương, sớm ngày trả thù rửa hận. Chỉ là minh chủ, bần đạo vừa rồi nghe ngài nói, lại chưa từng đề cập tới ba chữ Điệp Thúy cốc, lão minh chủ là chết dưới tay tế ti Nam Cương kia a.”

Dương Văn Tông ngẩng đầu, căm hận nói: “Ta về sau phái người dò la mới biết, tế ti Nam Cương đa phần đều đã lớn tuổi, chưa từng nghe nói có thanh niên tế ti, người đó là giả mạo.”

Có hán tử nóng nảy kêu lên: “Vậy rốt cuộc là ai cải trang?”

Dương Văn Tông nói: “Lấy âm nhạc để giết người, loại võ công tà môn này, vốn không thuộc về chính đạo, Cốc chủ Điệp Thúy cốc kia tinh thông nhạc lý thiên hạ đều biết, một cây sáo ngọc thổi đến xuất thần nhập hóa, nếu y cố ý, sáng tác ra thứ công phu tà môn này tất nhiên không khó.”

Điều này có chút khiên cưỡng, ta cười nhạt, quay sang nói nhỏ với Trầm Mặc Sơn: “Cái này oan uổng Cốc chủ rồi, ta ngày đó dạy y hơn một tháng, y quả thực không thể học được, từ khúc của y, nghe thì được chứ làm sao có thể giết người?”

Trầm Mặc Sơn trợn tròn mắt, thấp giọng nói: “Cái gì? Ngươi dạy tên vương bát đản đó thổi khúc? Không được, ta muốn muốn học, ngươi phải dạy ta!”

Ta sững người một chút, cười nói: “Ngươi làm gì? Ngươi rõ ràng là cố tình kiếm chuyện.”

“Không cho phép ngươi dạy y không dạy ta!” Trầm Mặc Sơn càn quấy.

Hắn kéo tay ta ra sức lắc, người khác nhìn thấy, chỉ xem hắn háo sắc đến đầu óc mụ mị, lập tức liền có không ít ánh mắt chế giễu dò tới, có người khinh bỉ mắng: “Giữa thanh thiên bạch nhật lôi lôi kéo kéo, không biết liêm sỉ, chẳng khác nào cầm thú!”

Chúng ta theo tiếng nói nhìn qua, lại là một đám đạo cô và nữ tử tục gia, mắng người chính là một vị đạo cô trung niên ngồi bên cạnh, dung mạo cũng tính là thanh tú, chỉ là hai gò má hóp lại sâu như dùng đao khắc thành, khiến gương mặt bà tăng thêm ba phần hung ác.

Bà thấy ta nhìn, vỗ bàn nói: “Đồ hạ lưu, nhìn cái gì? Nhìn nữa ta khoét mắt người ra đấy.”

Ta khẽ thở dài, quay đầu đi.

Trầm Mặc Sơn cười nói: “Bảo bối, đừng để bụng, nữ nhân Huyền Tông phái Thanh Thành nhiều năm âm dương không điều hòa, rất nóng tính, không có nửa điểm khí chất dịu dàng hiền thục của nữ nhân, ngươi thấy bà ta vẻ mặt hung ác, may mà xuất gia làm ni cô, bằng không, trên đời chung quy có nam nhân nào muốn bị bà ta làm hại chứ.”

Thì ra là các nữ hiệp Huyền Tông phái Thanh Thành, ta lắc lắc đầu, mỉm cười nói: “Ta sao lại để ý? Ngươi cũng đừng để ý.”

Trầm Mặc Sơn cười nói: “Đó là đương nhiên, nam tử hán không tránh chấp với đàn bà con gái.”

Chúng ta còn đang nói chuyện, lại nghe trên đài Dương Văn Tông thét lớn một tiếng: “Đó là bởi vì, trong đám thị vệ trong phủ ngày đó bị hung thủ sát hại, có một người được cứu sống, hắn nói với ta, kẻ giết người là Cốc chủ Điệp Thúy cốc!”

Ta trong lòng chấn động, ngày đó tình hình hỗn loạn, hình như Cốc chủ từng ra tay giết vài tên thị vệ nô bộc của Dương phủ, chẳng lẽ có kẻ may mắn thoát chết?

“Người nọ chứng minh, gian tặc cải trang làm tế ti chính là do Cốc chủ Điệp Thúy cốc phái tới, ta hôm nay mới hay tin, gian tặc kia, vốn là đệ tử của Điệp Thúy cốc, nhận lệnh giả làm tế ti Nam Cương lẻn vào trong phủ, chờ đợi thời cơ giết người, sau khi đắc thủ, còn được Cốc chủ Điệp Thúy cốc đích thân đón về, ta còn được biết, đệ tử giả làm tê ti kia tên là Bách Chu, sáu năm trước từng bị Cốc chủ chiêu cáo thiên hạ, giả vờ trục xuất khỏi cốc, hóa ra là vì âm mưu giết người ngày hôm nay!”

Ta trong lòng kinh hãi, không kìm được thở gấp, Trầm Mặc Sơn nắm lấy tay ta, ôn nhu nói: “Đừng sợ, ta ở đây.”

Ta gật gật đầu, gượng cười, đúng lúc đó nghe thấy đạo cô Thanh Thành vừa mới chửi mắng chúng ta ban nãy cao giọng nói: “Dương minh chủ, ngài nói nhiều như vậy, nhân chứng vật chứng, lại hoàn toàn không có, chuyện này không thể coi thường, ta muốn có chứng cứ xác thực, lúc này mới có thể giúp Nam võ lâm minh báo thù rửa hận a.”

Lời này của bà vừa nói, lập tức nhận được hưởng ứng.

Dương Văn Tông nhướng mày nói: “Tiên cô nói rất đúng, người đâu, lên đài.”

Bên dưới một vị nam tử sắc mặt trắng xám ba chân bốn cẳng lên đài, Dương Văn Tông nói: “Đây chính là nô bộc ngày đó may mắn chạy thoát dưới tay Cốc chủ Điệp Thúy cốc, các vị hãy nhìn.”

Hắn vừa cởi vạt áo trước của người nọ, đã thấy nơi ngực có một vết sẹo tròn nho nhỏ, Dương Văn Tông cười nói: “Cốc chủ kia sở trường dùng sáo ngọc, vết thương này chính là do sáo ngọc đâm vào lưu lại, mời chư vị tiền bối xem xét.”

Vài chưởng môn nhân có địa vị tiến về phía trước xem xét vết thương, thương nghị hồi lâu, sắc mặt đều trở nên trầm trọng, Lưu Vân đạo trưởng thở dài một tiếng: “Xác thực là do ống sáo đả thương, loại công lực này hiện nay trong võ lâm có không quá năm người, xem ra, khả năng Cốc chủ gây nên rất cao.”

“Ngươi kể lại chuyện ngày hôm đó cho các vị anh hùng nghe.” Dương Văn Tông nói với người nọ.

Người nọ run rẩy nói: “Ngày đó, ta vừa nghe trong phòng lão gia có âm thanh lạ liền xông vào, trông thấy lão gia máu chảy đầy đất, vị tế ti kia đứng một bên, ở giữa là một người áo xanh tay cầm sáo ngọc. Chúng ta cầm đao tấn công thanh y nhân, nào ngờ đối phương võ công quá cao, không được một lúc, các huynh đệ đều bị y dùng sáo một nhát đâm chết. Chỉ, chỉ bởi ta không giống người thường, tim nằm lệch một chút, do đó, do đó mới tránh được kiếp nạn…”

“Vậy ngươi làm sao khẳng định, người kia chính là Cốc chủ Điệp Thúy cốc?” Lưu Vân đạo trưởng hỏi.

“Ta ngã xuống đất, hôn mê một lúc, khi tỉnh lại mơ màng nghe thấy người kia cùng tế ti nói chuyện, tế ti gọi y là Cốc chủ, lại nhắc tới Điệp Thúy cốc, người kia nói, tế ti thân là người trong cốc, vì y cống hiến, cũng là bổn phận.”

Khắp nơi một mảnh yên tĩnh, Dương Văn Tông nghiêm mặt nói: “Chư vị, nếu không đủ, tại hạ còn có một nhân chứng khác.”

Còn có nhân chứng?

Ta cùng Trầm Mặc Sơn đưa mắt nhìn nhau, ta là có chút khiếp đảm, hắn thì hơi híp mắt lại, bộ dạng đùa bỡn ban nãy hoàn toàn biến mất, trong mắt tinh quang chợt lóe, mỉm cười với ta, phủ lên mu bàn tay ta, vỗ nhẹ.

Quả nhiên, phía sau Dương Văn Tông có một người đi ra, hắn ban nãy vẫn luôn cúi đầu đứng yên lặng, mọi người không thấy được khuôn mặt của hắn, lúc này vừa nhìn, lại là một gương mặt bình thường cứng nhắc, dễ dàng nhận thấy hắn đang đeo mặt nạ da người, nhưng dáng người kia, đôi mắt đen nhánh kia, còn ai ngoài Cảnh Viêm?

Ta chết lặng người, nhìn Cảnh Viêm chắp tay đứng giữa đám người, thái độ ung dung, phong nhã tự nhiên nói năng đĩnh đạc, ta không quan tâm hắn cụ thể đang nói cái gì, chỉ chú ý thanh âm trầm bổng của hắn, một vẻ khí phách thế gia, ta đột nhiên cảm thấy người trên đài kia cách ta thật xa vời, dường như là một người xa lạ, mà không phải Cảnh Viêm thành thật vô tư lúc nhỏ vẫn cùng ta đùa nghịch, ta chợt phát hiện, thanh niên tự xưng họ Ngụy này, mới là con người thật của Cảnh Viêm, bọn họ đều là thiếu hiệp xuất thân tốt đẹp, vừa ra tay, nhất định phải danh chấn giang hồ.

“Tiểu Hoàng, Tiểu Hoàng.” Trầm Mặc Sơn nắm chặt tay ta, không ngớt gọi ta.

Ta đột nhiên bừng tỉnh, quay đầu nhìn hắn.

Trầm Mặc Sơn nhìn ta thật sâu, khẽ thở dài, ôn nhu nói: “Nếu không muốn nghe, chúng ta có thể về trước, yên tâm, ta để người lại, nhất định bảo vệ Cảnh Viên bình an.”

Ta lắc lắc đầu, nói: “Ta không sao, chỉ là, đột nhiên cảm giác đời người chớp mắt trôi qua, có chút cảm cảm khái.”

Hắn mỉm cười, bàn tay nắm lấy tay ta hơi buông lỏng một chút, nói: “Có ta bên cạnh ngươi.”

Ta cười khanh khách, nói: “Biết rồi.”

Lúc này chợt nghe Thái Sơn Lưu Vân đạo trưởng lớn tiếng nói: “Thiếu hiệp là nói, dã tâm thâu tóm võ lâm thiên hạ của Điệp Thúy cốc tồn tại đã lâu, cái gọi là bồi dưỡng đệ tử, chẳng qua là để thu thập tuyệt kỹ của các phái mà thôi?”

“Đúng thế,” Cảnh Viêm cao giọng nói: “Lần này bí mật sát hại Nam võ lâm lão minh chủ, nói không chừng, cũng là vì lý do này.”

Ở bên kia Dương Văn Tông đã trợn tròn mắt, giận dữ nói: “Võ công của Dương phủ ta uy mãnh cường liệt, hoàn toàn không giống kiểu nhẹ nhàng thanh thoát Điệp Thúy cốc chú trọng, tặc tử kia đoạt lấy có ích gì? Xem ra nhất định là thúc phụ ta cương quyết không khuất phục, không chịu để võ nghệ của Dương phủ lưu lạc bên ngoài, tặc tử kia liền nổi ác tâm, dùng mưu đẩy thúc phụ ta vào chỗ chết!”

Cảnh Viêm nói: “Điệp Thúy cốc giấu tài, tiến hành hơn mười năm, trong cốc sớm đã thu thập rất nhiều tuyệt kỹ thành danh của các môn phái, vì sao làm những điều này, Cốc chủ lòng lang dạ sói đã lộ rõ bộ mặt thật. Mong chư vị có mặt ở đây chủ trì công đạo, sớm ngày giết chết hung đồ, báo thù cho lão minh chủ, phơi bày sự gian xảo hung ác của Cốc chủ Điệp Thúy cốc cho thiên hạ đều biết. Bằng không chư vị có mặt ở đây chỉ sợ không tới vài năm, ai nấy đều gặp nguy hiểm, không dám trái lệnh của Cốc chủ Điệp Thúy cốc, đến lúc đó, võ lâm thiên hạ chỉ e sẽ bị Điệp Thúy cốc thao túng, đạo nghĩa tiêu vong, gian tà hoành hành. Hôm nay cái chết của Dương lão minh chủ không phải là chuyện của một mình Nam võ lâm minh, mà là việc hệ trọng của võ lâm thiên hạ, mong chư vị anh hùng vứt bỏ thành kiến, cùng bàn kế diệt giặc mới là thượng sách a.”

Hắn nói đến cương quyết thành thật, ngay sau đó thực sự có không ít người động lòng hòa theo. Ta lại nghe mà thầm kinh hãi, lấy thái độ làm người của Cốc chủ, Cảnh Viêm lần này ngang nhiên đối đầu với y, sau này nhỡ may không suy xét kỹ càng, nào có kết quả tốt. Đang lo lắng, lại nghe thấy trong đám người truyền đến một thanh âm khàn khàn khó nghe cười lạnh nói: “Toàn những lời giả dối, ngươi nếu thực sự suy nghĩ cho người trong võ lâm thiên hạ, vì sao giấu đầu rụt đuôi, không dám dùng gương mặt thật gặp người khác?”

Tags: ,

About Hồng Miên

Gừng càng già càng cay, trai càng gay càng đẹp

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: