Trường Ca Hành – Chương 64


.

Quyển III

Đệ lục thập tứ chương
Biên dịch: Đông Hoàng BT
Beta: Hồng Miên

.

Tên buôn người kia lời chưa dứt, lại nghe tiếng vũ khí sắc bén phá không vang lên, lão giả kia dẫn đầu xông tới, trường tụ vung lên, đánh hai mũi tên sắt rớt xuống đất, khà khà cười lạnh nói: “Sao vậy? Nôn nóng muốn giết người diệt khẩu? Vô dụng thôi.”

Dương Văn Tông trong mắt lóe lên hung ý, đang định mở miệng, thì bị Cảnh Viêm cướp lời: “Loại gian tặc nói lời xằng bậy mê hoặc quần chúng này ai cũng có thể giết được, đâu đến lượt bị giết người diệt khẩu như vừa nói? Ngươi đây chẳng qua chỉ tìm đến một kẻ buôn người không biết từ đâu tới đây nói xằng nói bậy, lại uy hiếp đe dọa tổng quản của Dương phủ, các ngươi thực sự cho rằng người chết rồi không thể làm chứng, thì có thể đổi trắng thay đen như vậy? Tiếc là Dương lão minh chủ lúc sinh thời khẳng khái trượng nghĩa, một thân chính trực, trong võ lâm người chịu ân huệ của hắn cũng nhiều không kém, hôm nay chết oan uổng, hài cốt còn chưa tàn, lại còn bị người khác đổ vấy ô danh này, thực sự khiến người ta thất vọng!” Ánh mắt hắn lạnh lùng quét qua bốn phía, nói: “Chẳng lẽ anh hùng thiên hạ sớm đã không phân rõ đúng sai, không thèm đếm xỉa đến vậy sao?”

Lời này cho dù Dương Văn Tông trong lòng nghĩ đến, ngoài miệng lại nói không được, nhưng Cảnh Viêm cùng Dương phủ không có quan hệ, trái lại có thể nói ra thành lời. Huống hồ, Dương Hoa Đình lúc còn sống rất thích thanh danh, quả thật cũng làm rất nhiều việc hiệp nghĩa mưu cầu danh lợi. Mà Trung Nghĩa Bá phủ đứng đầu Nam võ lâm, vốn nổi tiếng là công chính liêm minh, trên sân có rất nhiều người dù nhiều hay ít cũng từng nhận qua ơn huệ của Dương phủ, lúc này cũng cảm thấy người chết quan trọng hơn cả, lão giả kia hùng hổ dọa người như thế, sớm đã không còn vẻ phúc hậu, mà nói đến nhân chứng vật chứng cũng có nhiều điểm nghi vấn, khiến người khác không thể không nghi ngờ. Lời này của Cảnh Viêm làm dấy lên tinh thần trọng nghĩa của không ít người trong sân, lập tức có người rút đao ra quát: “Tên tặc nhân kia, có bọn ta ở đây, thì sẽ không để ngươi đổi trắng thay đen, phải trái bất minh, vu tội cho anh danh của Dương lão minh chủ đã chết. Có phải hay không, trước tiếp ta ba trăm chiêu rồi hẵng nói.”

Hắn vừa dứt lời, tiếp sau đó liền ồn ào vang lên thanh âm rút binh khí, rất nhiều giang hồ nhân sĩ đồng loạt đứng lên, nói: “Đúng vậy, không thể để ngươi ở đây làm Dương lão minh chủ chết không nhắm mắt, có gian kế gì, hỏi qua thiên hạ anh hùng rồi hẵng nói!”

Tình thế đột nhiên biến chuyển rất nhanh, lão giả kia điên cuồng bất chấp cười to, nói: “Nếu không phải trước đó Cốc chủ đại nhân căn dặn nhiều lần, hôm nay không được đả thương một mạng người nào, chỉ dựa vào mấy người các ngươi, Ly Hồn Đao ta làm sao sợ hãi!”

Lời này vừa nói ra, mọi người lộ vẻ kích động, người cầm binh khí trong tay muốn cùng xông lên không khỏi do dự, ngay cả các vị chưởng môn đại danh đỉnh đỉnh đang ngồi cũng đều lộ ra vẻ mặt kinh ngạc, Dương Văn Tông sắc mặt lụn bại, lui hai bước, run giọng nói: “Ly Hồn Đao, Quách Vinh, Quách tiền bối?”

“Chính là lão phu.” Lão giả kia vẻ mặt cao ngạo, nhìn quanh bốn phía, hừ lạnh nói: “Không ngờ lão phu ở ẩn đã nhiều năm, trên giang hồ vẫn còn có người nhận ra ta.”

Trầm Mặc Sơn ha ha cười nhẹ, giống như nhìn thấy chuyện gì thú vị, ghé tai nói nhỏ: “Nghĩ không ra là lão tiểu tử này, năm đó từng bị một vị sư trưởng của ta đánh cho khóc cha gọi mẹ, không thể tưởng được lão này da mặt cũng dày thật, hôm nay thế nhưng còn có mặt mũi xuất hiện.”

Ta trong lòng vô cùng kinh ngạc, hỏi: “Người này, rất nổi danh sao?”

“Bình thường thôi,” Trầm Mặc Sơn hứng thú nói: “Thấy hắn ta, tay ta liền phát ngứa, nhịn không được muốn đánh hắn.”

“Vì sao?” Ta nghi hoặc hỏi.

“Vì hắn đáng đánh,” Trầm Mặc Sơn hưng phấn nói: “Vị sư trưởng kia của ta là bậc thầy về kiếm pháp, ông từng nói qua, luyện loại kiếm pháp này của ông, đánh Ly Hồn Đao cái thứ vương bát đản tự xưng là đao pháp thiên hạ đệ nhất này là chuyện khoái chí nhất, ta còn cho rằng Quách Vinh sớm đã chết, vì thế có phần tiếc nuối, hôm nay còn chưa chết, vậy ta đây không thể không nếm thử ý nguyện xưa kia.”

Ta bật cười, nói: “Hắn làm khó Cảnh Viêm, ta sớm đã nhìn hắn không vừa mắt rồi, ta muốn đánh hắn một trận.”

Mắt Trầm Mặc Sơn sáng rực lên, chớp chớp mắt nhìn ta chằm chằm, cười hì hì nói: “Tiểu nhân tuân lệnh.”

Trong lúc đang nói chuyện, Bình Tứ lại im lặng nhanh chóng tiến lên một bước, từ trong ngực lấy ra hai quyển sách đưa lên. Lão giả Quách Vinh sau khi nhận lấy thì cất cao giọng nói: “Lão phu cũng không quản mấy kẻ vô danh, tội gì phải trăm phương ngàn kế làm xấu thanh danh của kẻ hậu bối như Dương Hoa Đình chứ. Chư vị nếu như nghi ngờ ta lòng dạ hiểm ác, không bằng xem thử hai thứ này.”

Hắn đưa cho Lưu Vân đạo trưởng bên cạnh, nói: “Một quyển là bản ghi chép bán hài đồng của tên buôn người này, trong đó có ký tên của Chu lão gia; một quyển lại là sổ thu chi tiêu xài hằng ngày của Tổng quản Dương phủ, hai người này có phải cùng một người hay không, mọi người nhìn hai bút tích liền biết.”

Lưu Vân đạo trưởng vẻ mặt do dự, nhưng vẫn nhận lấy, cùng các vị võ lâm kì lão đang ngồi lật xem, chỉ là càng xem thì vẻ mặt càng thêm tái mét, Dương Văn Tông mặt tái nhợt, run giọng nói: “Chư vị tiền bối…”

“Bút tích giống nhau.” Trung niên đạo cô kia sau khi xem xong, cũng không thèm để ý đến hắn, ném ra hai quyển sách, lạnh lùng nói: “Vị tổng quản này, ngươi mua hài nhi hay không, vẫn là tự mình nói ra sự thật đi.”

Dương tổng quản vẻ mặt hủ bại, giống như người chết, môi run rẩy, nhưng không nói ra được câu nào.

“Còn không nói?” Quách Vinh nhận lấy hai quyển sách, mở quyển sổ thu chi kia ra, cất cao giọng nói: “Sổ sách này mỗi tháng một lần, đều ghi lại một khoản chi tiêu, trên danh mục lại chỉ mơ hồ ghi bốn chữ ‘dùng cho nội phòng’, xin hỏi Dương tổng quản, nội phòng này dùng cái gì? Vì sao số lượng của chúng, cùng sổ sách này của tên buôn người, thời điểm và số tiền, một chút cũng không sai lệch?”

Những người trước đó kích động, lúc này đều ồn ào hạ binh khí xuống, mọi người đều ném ánh mắt lên người Dương Văn Tông. Dương Văn Tông vẻ mặt tái nhợt, nhịn không được run giọng hỏi: “Dương tổng quản, chuyện này, chuyện này rốt cuộc là sao?”

Dương tổng quản kia lúc đầu thì rất kiên cường, dù là thụ hình cũng hiên ngang không ngã, lúc này lại không ngừng run rẩy, nhìn Dương Văn Tông, nói: “Thiếu chủ tử, việc này…”

“Cho dù đây đều là Dương tổng quản mua, vậy cũng là chuyện của một mình hắn, liên quan gì đến Dương lão minh chủ?” Cảnh Viêm trong mắt lộ ra hỗn loạn, lớn tiếng nói: “Nói không chừng hắn thích làm chuyện kinh doanh buôn người, nói không chừng hắn luyện võ công tà môn gì đó cần dùng đến mấy người này, nói không chừng hắn chính là cuồng ma sát nhân ẩn giấu, quen thói giết người…”

Nhưng hắn lúc này nói ra lời như vậy, độ tin cậy lại không cao, mọi người làm lơ không nghe thấy, ai nấy đều nhìn vị quản gia kia, chờ hắn nói ra chân tướng.

“Đúng vậy, người là do ta mua,” Dương tổng quản kia đột nhiên ngẩng đầu, khàn giọng nói: “Thiếu chủ tử, Ngụy thiếu gia nói không sai, ta chính là quen thói giết người, còn chuyên giết loại thiếu niên thanh tú này, nhiều năm như vậy, ta đã giết tổng cộng 83 người, thi thể đều chôn trên núi hoang sau phủ nội, ta, đều là một mình ta gây nên, không liên quan gì đến lão minh chủ, ta tội đáng chết…”

Hắn kêu xong, sắc mặt lập tức ngưng trọng, lão giả kia vội vàng tiến lên một bước, nhưng rốt cuộc lại chậm, chỉ thấy hắn từ từ ngã xuống, khóe miệng chảy ra một vết máu đỏ thẫm, hóa ra đã cắn lưỡi tự vẫn.

Dương Văn Tông tiến nhanh lên trước một bước, nâng thân hình tổng quản lên, hai tay không ngừng run rẩy, trong mắt lộ vẻ bối rối bi phẫn.

“Không ngờ, Dương Hoa Đình lại còn có tôi tớ trung thành này,” Quách Vinh khà khà cười lạnh: “Đáng tiếc là chỉ có thể làm một con quỷ chết oan, ta đây nếu như không phải muốn phơi bày chân tướng việc này, sao phải đến đây cùng anh hùng thiên hạ đối chất?”

Hắn đứng chắp tay, cất cao giọng nói: “Các vị, 83 hài cốt kia, Điệp Thúy Cốc ta đã đào lên toàn bộ, lúc này đã xếp đống trên hậu sơn, có phải là thi hài thiếu niên hay không, có phải lúc còn sống bị hành hạ đến chết hay không, các vị vừa nhìn sẽ biết. Chuyện này quả thực là bởi vì có người luyện công phu, huyết mạch cả người sôi trào mãnh liệt, nếu thỉnh thoảng không cùng đồng nam làm chuyện mây mưa, thì sẽ bị khí huyết cuộn lên, huyết mạch ngược chiều mà chết. Nhưng người này không phải vị Dương tổng quản kia, thử hỏi Dương gia trên dưới toàn phủ, ngoại trừ Dương Hoa Đình, còn ai có thể có tư cách luyện loại võ công cao thâm này?”

Hắn cười lạnh nhìn về phía Dương Văn Tông đang hoàn toàn mù tịt không biết làm gì, nói: “Dương tiểu minh chủ, nếu có một người, đạo mạo trang nghiêm, nhưng thật ra thì hung tàn dơ bẩn, dùng những thiếu niên bị cưỡng hiếp hành hạ đến chết làm phương pháp luyện công, mười năm ngắn ngủi, số người bị giết lên đến trăm người, người như vậy, có phải đáng chết hay không, có phải nên mặc kệ thân phận của hắn là gì, võ công cao thấp ra sao, mà nên tận lực xuống tay, không để người này làm hại người khác nữa?”

Dương Văn Tông nhắm mắt lại, cả người run rẩy không ngừng.

Quách Vinh cười cười, xoay đầu nhìn về phía Cảnh Viêm, nói: “Ngụy Cảnh Viêm, ngươi luôn mồm luôn miệng nói Điệp Thúy Cốc bỉ ổi vô sỉ, lòng lang dạ thú, ngươi bây giờ tốt nhất nên hỏi thử chính bản thân ngươi, năm đó nếu như không phải là Cốc chủ nể mặt Ngụy gia ngươi mà mở một con đường thoát, chỉ sợ rơi vào trong tay lão súc sinh Dương Hoa Đình kia, không phải là Bách Chu, mà chính là ngươi.”

Cảnh Viêm cả ngươi chấn động, trừng lớn mắt, giọng run rẩy nói: “Ngươi, ngươi muốn nói, Bách Chu, năm đó bị Dương Hoa Đình…”

“Lời thừa,” Quách Vinh ha ha cười lớn, nói: “Dương Hoa Đình luyện công tẩu hỏa nhập ma, sớm đã trở nên tàn nhẫn bỉ ổi, vị hảo bằng hữu kia của ngươi khi đó đang lúc tuổi xuân, rơi vào trong tay hắn, chẳng lẽ không bị hưởng dụng một phen? Sao, hắn không nói cho ngươi? Nghĩ lại cũng đúng, loại chuyện này, làm sao nói ra được?”

Cảnh Viêm hầm hầm giận dữ, phi thân nhào lên, khàn giọng nói: “Khốn nạn, nộp mạng đi!”

Hắn tay trái vung ra, tay phải nắm quyền, một chưởng chưa đến, nhưng đã biến thành toàn lực đánh tới. Chiêu thức này vô cùng sắc bén, nhưng võ công của hắn, cùng Quách Vinh kia chắc hẳn chênh lệch rất lớn, chiêu thức chưa mất, Ly Hồn Đao của Quách Vinh biến hóa kỳ ảo lóa mắt giống như có dải cầu vồng quấn quanh mà tiến lên. Cảnh Viêm vội vàng tránh đi, thân pháp linh hoạt, nhưng hắn tránh được một đao tráng lệ kia, lại nào biết đó chỉ là hư chiêu của Quách Vinh, nghe “phanh” một tiếng vang lên, tay trái của Quách Vinh hợp chưởng, hung hăng đánh trúng ngực Cảnh Viêm.

Cảnh Viêm giống như diều đứt dây bay ngã về phía sau, Quách Vinh lạnh lùng cười, Ly Hồn Đao lại xuất chiêu lần nữa, lúc này lại muốn lấy thủ cấp của Cảnh Viêm.  Nhưng vào lúc này, Trầm Mặc Sơn bên cạnh ta vèo một tiếng, tựa như thiên thần ngự mã lâm phong[1] mà đến, rõ ràng cách xa đài đến bảy tám trượng, đột nhiên nhảy dậy, bay lên đánh ra một chưởng, lập tức khiến vị Quách Vinh kia sắc mặt đại biến, miễn cưỡng lùi hai bước.

Trong chốc lát, Trầm Mặc Sơn đã đến trước mặt hắn, tay phải thành quyền, lại mãnh liệt đánh qua, chiêu thức này cùng với chiêu Cảnh Viêm vừa dùng, xem ra thấy rất giống nhau, nhưng không ngờ hiệu quả lại khác nhau cả nghìn dặm, Ly Hồn Đao của Quách Vinh vừa rồi còn rất dễ dàng huy động lúc này lại không thể thoải mái chém ra, không thể không vung đao che lại trước ngực, rồi lại ra sức chém tới. Hắn chỉ cho rằng Trầm Mặc Sơn người ở trên không trung, chắc chắn không thể thoát được, chỉ có thể miễn cưỡng chịu một đao của hắn, nào ngờ Trầm Mặc Sơn chiêu thức không đổi, lại là một chưởng đánh ra, vẫn là chiêu thức bình thường giống như vừa rồi, Quách Vinh thần sắc kinh hãi, vung đao được một nửa, không thể không nửa đường thu về vẽ thành tâm vòng tròn, liên tục thối lui vài bước bảo vệ ngực, nhưng cũng trong lúc mơ hồ, đẩy Cảnh Viêm ra.

Trầm Mặc Sơn nắm lấy áo Cảnh Viêm, ném ra phía sau, quát to: “Chiêu Tài, tiếp lấy.”

Chiêu Tài đáp một tiếng, bày ra tư thế, nhanh chóng nhảy lên vững vàng tiếp lấy Cảnh Viêm, ôm đến bên cạnh ta, ta tim đập thình thịch, vội vàng đi qua dùng tay thăm dò mạch đập hơi thở của hắn, may mà còn lưu lại một chút hơi thở, tâm lúc này mới trấn định, lại thấy Cảnh Viêm mặt trắng như giấy, không ngừng phun ra một ngụm máu tươi.

Ta vừa tức vừa vội, vội vàng từ trong ngực lấy ra dược hoàn Lật Đình hằng ngày làm cho ta để giúp thân thể khỏe mạnh, cũng không quản nhiều như vậy, trước nhét một viên vào trong miệng hắn, hắn nuốt một hồi, khó khăn lắm mới nuốt xuống được, mắt mở ra, nhìn thấy ta, vẻ mặt đau thương, hốc mắt chậm rãi ướt át.

“Con mẹ nó đừng có chảy nước mắt,” Ta lo lắng, thốt lên một câu cửa miệng điển hình của Trầm Mặc Sơn, “Ngươi khóc cái rắm á, nếu như ta không đến, ngươi có phải định chạy đi gặp Khánh Ương ca hay không?”

Hắn mặt lộ vẻ xấu hổ, nói: “Xin… xin lỗi, ta không biết Dương Hoa Đình đối với ngươi như vậy…”

“Được rồi, câm miệng cho ta.” Ta đùng đùng nổi giận, đè thấp giọng nói: “Lão tử đã báo thù rồi, chuyện đó đã là quá khứ, ngươi con mẹ nó nếu nhắc lại một câu, ta sẽ đánh ngươi một cái bạt tai.”

Hắn mỉm cười, khàn giọng nói: “Bách Chu, ngươi thật hung dữ…”

Ta còn định mắng tiếp, thì thấy đầu hắn nghiêng đi, hôn mê bất tỉnh.

Ta dù sao không biết y thuật, cũng không biết một chưởng kia đánh vào ngực hắn rốt cuộc thương thế ra sao, ngẩng đầu lo lắng nhìn trên đài, thì thấy Trầm Mặc Sơn tay cầm một thanh kiếm sắt chẳng biết cướp được từ đâu, tư thế cứng cáp uyển chuyển, trông rất đẹp mắt cùng thanh Ly Hồn Đao kia hỗn chiến một chỗ, trong miệng hát sai nhịp, không đứng đắn ngâm xướng một bài ca “Tương tư tựa biển sâu, chuyện xưa tựa trời cao. Lệ tuôn vô số lần, càng khiến con người thêm sầu muộn. Muốn gặp nhưng chẳng có cơ hội để gặp, muốn gắn kết với nhau nhưng chung quy cũng thật là khó, nếu như kiếp trước không có duyên, ở bên cạnh nhau, kiếp sau xin nguyện.”

Hát cực kỳ khó nghe, hoàn toàn chẳng có nhịp điệu gì cả, nhưng kiếm trong tay chiêu nào cũng rất tuyệt diệu, chờ đến khi đọc đến “kiếp sau xin nguyện”, lại chỉ nghe được tiếng vũ khí sắc bén ma sát, trường kiếm uốn lượn kề sát lên Ly Hồn Đao, trong chốc lát xuyên qua gan bàn tay, đâm xuyên qua xương bả vai của Quách Vinh. Quách Vinh bi thảm kêu lên một tiếng, Ly Hồn Đao rơi xuống đất phát ra một tiếng keng, mặt vàng như nghệ, cả người run rẩy giống như cái sàng, nói: “Ngươi… ngươi… ngươi là ai… Vì sao… vì sao lại biết kiếm pháp này?”

Trầm Mặc Sơn ha ha cười lớn, nói: “Ta chẳng là ai cả, chỉ đến để xem thử dùng loại kiếm pháp này đánh Ly Hồn Đao có thật sự là rất đã ghiền hay không, hôm nay xem ra, chẳng qua cũng chỉ như vậy mà thôi.”

Hắn kiêu căng tự mãn, trong mắt không coi ai ra gì, cho dù dịch dung ra bộ mặt dung tục, nhưng bản thân lại có một loại khí thế uy nghi lẫm liệt khiến người khác không thể xem thường. Chính là Bình Tứ đứng một bên, lúc này vẫn duy trì vẻ uy nghiêm của mình, cũng không tiến lên báo thù cho Quách Vinh. Ta thấy trong lòng thoải mái, mỉm cười, nói với Chiêu Tài: “Bảo chủ tử ngươi quay về đi, muốn khoe khoang thì đợi sau này hẵng tìm cơ hội, còn hôm nay cứu người quan trọng hơn.”

Chiêu Tài cười hì hì nói: “Vâng.” Sau đó phi lên, thân mình tuyệt vời nhảy đến trên đài, kề sát bên tai Trầm Mặc Sơn nói nhỏ một câu, Trầm Mặc Sơn cười hì hì nói: “A, xin lỗi, lão bà của ta gọi ta về nhà ăn cơm, trước cứ như vậy đi, tạm biệt các vị.”

Hắn xoay người muốn đi, lại nghe thấy Quách Vinh ở phía sau nghiêm nghị nói: “Đứng lại! Ngươi là ai? Viên Thiệu Chi là gì của ngươi?”

Trầm Mặc Sơn cười nói: “Ta vì sao phải nói cho ngươi?”

Quách Vinh tức giận nói: “Ngươi từ dưới tay ta mang đi phản đồ của Điệp Thúy Cốc, phá hỏng đại sự của ta, việc các hạ làm lần này, đó là cùng Điệp Thúy Cốc đối địch!”

“Vừa khéo,” Trầm Mặc Sơn ánh mắt như tia sáng, nhìn về phía Quách Vinh kia nói: “Ngươi quay về nói với Cốc chủ của ngươi, món nợ của Bách Chu, ta trước sau gì cũng cùng y tính sổ, lần trước chỉ đốt hơn mười phòng ốc của hắn, lần này, ta nhất định phải làm cho y tán gia bại sản, thua lỗ không còn một đồng.”

.


[1] Ngự mã lâm phong: điều khiển ngựa tiên phong xông lên
Advertisements

Thẻ:,

About Hồng Miên

Gừng càng già càng cay, trai càng gay càng đẹp

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: