Trường Ca Hành – Chương 71


.

Quyển III

Đệ thất thập nhất chương – Đại kết cục
Biên dịch: Hồng Miên

.

Cốc chủ sắc mặt hung tợn, những muốn liều mạng, hết tốc lực lao thẳng về phía Trầm Mặc Sơn, Trầm Mặc Sơn như cá chạch nghiêng người tránh né, giống như đùa bỡn, lách ra xa nửa trượng, rồi lại chậm rãi quay đầu, lắc lắc quyển sách trong tay, cơ hồ muốn trêu chọc người khác nổi điên lên.

Cốc chủ cả đời này có lẽ chưa từng gặp kiểu người như vậy, hành sự vô lại ngang ngược, song võ công lại cao đến không thể tưởng tượng nổi, trong phút chốc, hai người đã chạy được vài vòng quanh sân, nhưng trước sau vẫn không mò được một mảnh góc áo của hắn. Cốc chủ từ từ dừng cước bộ, hô hấp có chút không thông, lạnh lùng nói: “Các hạ là ai? Mau thả bí kíp xuống!”

“Lão tử ai cũng không phải,” Trầm Mặc Sơn cười vô lại nói: “Lão tử chính là đến đánh ngươi đó.”

“To gan!” Bình Tứ giận dữ quát một tiếng, nói; “Chủ tử, cho phép thuộc hạ gặp vị cao nhân này.”

Cốc chủ còn chưa trả lời, Bình Tứ đã thân hình như gió, lòng bàn tay hướng ra ngoài, mạnh mẽ đánh tới. Võ công của ông một đường cường mãnh, ầm ầm mấy tiếng, đều là sức lực khai sơn phá thạch, Trầm Mặc Sơn mắt sáng lên, quát to: “Tới hay lắm.” Vậy mà không hề trốn tránh, nghênh chưởng tiếp chiêu. Trên mặt Bình Tứ lộ ra hung ác, một chưởng này là dùng mười thành công lực, cố gắng khiến đối thủ chết dưới tay mình. Nào ngờ Trầm Mặc Sơn thấy chưởng đến trước mắt, lại chuyển người cúi xuống, ra khỏi vòng tấn công của nắm đấm, vỗ mạnh lên bụng Bình Tứ một cái.

Mọi người chỉ nghe Bình Tứ đau đớn kêu lên một tiếng, liền như diều đứt dây, đổ nhào xuống đất, một sợi máu dỏ tươi theo khóe miệng chậm chạp chảy ra. Ta thiếu chút nữa la thất thanh, bịt miệng lại, mới có thể khó khăn nhịn xuống. Bình Tứ ở trong lòng ta là kẻ ngu trung, nhưng công phu của ông trong số các cao thủ của Điệp Thúy cốc cũng là nhân vật xuất chúng, nào ngờ vào cuộc, chỉ qua hai chiêu, đã bị Trầm Mặc Sơn đánh trọng thương ngã ra đất.

Thì ra Trầm Mặc Sơn khoe khoang bản thân võ công cao cường, cũng không phải không có cơ sở.

Cốc chủ trước nay trên mặt không chút dao động lại rốt cuộc có biểu cảm, tựa hồ có chút kinh ngạc, lại có chút hoang mang, thình lình thất thanh nói: “Là ngươi!”

Trầm Mặc Sơn thu chưởng, nhàn nhạt nói: “Không sai, chính là ta.”

Cốc chủ tựa hồ có chút do dự, cuối cùng nói: “Hắn hiện tại, chôn cất ở đâu?”

Y không đầu không đuôi hỏi một câu như vậy, mọi người ở đây đều nghe không hiểu. Trầm Mặc Sơn khẽ nhíu mày, lập tức cười lạnh nói: “Đương nhiên là chôn ở một nơi sơn thanh thủy tú.”

Cốc chủ thoáng trầm mặc, tiếp đó hừ lạnh một tiếng, nói: “Hắn sống là người của ta, chết rồi, cũng là ma của Điệp Thúy cốc, chôn ở đâu thì có gì quan trọng.”

“Đương nhiên là có.” Giọng của Trầm Mặc Sơn cũng đột nhiên trở nên lạnh lẽo: “Khác biệt chính là, hắn hiện tại là người của ta, cùng ngươi không có quan hệ. Ngươi cả đời này có tìm như thế nào, cũng tìm không ra mộ hắn; từ nay về sau, chẳng sợ ngươi luân hồi chuyển thế, lên trời xuống đất, cũng không gặp hắn nữa.”

Tay Cốc chủ đột nhiên siết chặt, hung hãn nói: “Nói bậy! Hắn đời đời kiếp kiếp, đều chỉ có thể là nô tài của Điệp Thúy cốc ta!”

“Ngươi không bị gì chứ?” Trầm Mặc Sơn hài hước hỏi: “Hắn được bán cho người sao? Ngươi có giấy tờ bán thân của hắn à? Ngươi cho hắn ân huệ to lớn để hắn mang ơn ngươi sao? Ngươi hứa cho hắn vàng bạc châu báu vô tận để hắn hưởng hết vinh hoa phú quý sao? Ngươi tặng hắn quyền lực hơn người một bậc để hắn có thể muốn làm gì thì làm? Theo ta biết, ngươi một loại cũng chưa từng làm đi?” Hắn cười chế giễu, nói: “Cốc chủ tiên sinh, Thiên Khải triều chúng ta không thịnh cường mua cường bán, ép người khác làm nô tài, đúng chứ, Tiết tướng quân?”

Tiết Khiếu Thiên cười dài ở bên cạnh nói: “Trầm lão bản nói đâu trúng đó, Tiết mỗ bội phục.”

“Đa tạ.” Trầm Mặc Sơn cợt nhả trả lời: “Còn có một loại, ngươi luôn nói hắn là nô tài của ngươi, vậy ngươi đã hỏi qua hắn có bằng lòng làm nô tài cho ngươi chưa? Chuyện đơn phương tình nguyện này, vẫn là đừng phách lối như vậy, tránh bị người khác nắm chuôi, khiến người ta chê cười.”

Cốc chủ trầm mặc không nói, ngực không ngừng nhấp nhô, chậm rãi, y rút ra sáo ngọc bên lưng quần, nói: “Các hạ phóng hỏa thiêu hơn mười tòa lầu gác của Điệp Thúy cốc ta, riêng chuyện xông vào trạch viện cướp đi phản đồ của cốc ta, lại trong đại hội anh hùng đánh trưởng lão của cốc ta bị thương, lần này, tiếp tục làm bị thương một thuộc hạ của ta, cướp bí kíp võ công trong tay ta. Những món nợ này, ta hôm nay đều sẽ cẩn thận tính toán với ngươi.”

Trầm Mặc Sơn nhét quyển bí kíp kia vào trong ngực, mỉm cười khoanh tay nói: “Vừa hay, ta cũng có một một bụng nợ nần muốn tính toán với ngươi, chúng ta hôm nay liền giải quyết đi.”

Trong mắt Cốc chủ dày đặc hàn ý, nhưng không mất đi phong phạm của võ học, ống sáo khua nghiêng, giống như kiểu tiếp chiêu trong kiếm thuật, Trầm Mặc Sơn hai tay bắt chéo sau lưng, lại gật gật đầu, nói: “Mời ngươi trước.”

Cốc chủ ánh mắt lãnh liệt, ống sáo vung thẳng về phía yếu huyệt ấn đường của Trầm Mặc Sơn, kình đạo vô cùng ác liệt, ta trông thấy mà kinh hồn khiếp vía. Trầm Mặc Sơn khẽ nghiêng người, nhẹ nhàng tránh được, song Cốc chủ đâu phải đẳng cấp bình thường, sáo ngọc dưới tay sử một chiêu lại động một chiêu, trong chớp mắt, toàn thân giống như hóa thành một cơn lốc xoáy màu xanh, vây lấy bốn phía của Trầm Mặc Sơn, áp chế đến mức không nơi trốn tránh. Nghe vài tiếng xoẹt xoẹt vang lên, Trầm Mặc Sơn liên tiếp thối lui năm bước, nơi ngực áo lại bị mở ra ba vết rách nhỏ ngay ngắn, hiển nhiên đều là bị khí của ngọc địch làm rách.

Ta vô cùng lo lắng, nhưng không thể liều lĩnh lộ diện, đành phải run rẩy nắm chặt ống tiêu trong tay, định bụng Trầm Mặc Sơn vừa lộ ra thất bại sẽ lập tức thổi “Thiên Khiển”, cũng không quan tâm có tác dụng hay không, có thể ngăn được chừng nào hay chừng ấy. Nhưng chỉ ngay giữa lúc ta phân tâm, tình hình bên kia lại đột nhiên thay đổi, Trầm Mặc Sơn bước lùi chưa vững, Cốc chủ tay phải cầm ống sáo, tay trái một chưởng đánh tới. Trầm Mặc Sơn tinh thần rung lên, giơ tay đỡ, Cốc chủ động tác không dừng, một chưởng tiếp một chưởng tấn công, Trầm Mặc Sơn lại trước sau giống như biết y sẽ hạ một chiêu thế nào, không thiên lệch ung dung tránh né.

Hai người một tiến công, một thụt lùi, sai biệt đều rất ít, trên mặt Cốc chủ vừa kinh ngạc vừa hoài nghi, thân hình lập tức chậm lại, nói: “Ngươi…”

Thanh âm của y, vậy mà có chút run rẩy.

Trầm Mặc Sơn cười tủm tỉm, nói: “Cảm thấy ta hiểu rất rõ chiêu số của ngươi? Không việc gì, ta có thể khiến ngươi càng quen thuộc.”

Hắn lời còn chưa dứt, thân hình đã động, chưởng trái đánh ra, giống hệt chiêu thức Cốc chủ vừa sử dụng.

Cốc chủ vội vàng né tránh, còn chưa đứng vững, chiêu thức trên tay trái của Trầm Mặc Sơn đã biến hóa, lại đánh tới trước mắt, dưới tình hình cấp bách, Cốc chủ nghĩ cũng không nghĩ, lập tức lấy ống sáo ngăn cản, lại nghe “rắc” một tiếng, sáo ngọc vậy mà đứt làm hai đoạn.

Cốc chủ sắc mặt trắng xanh, run giọng nói: “Ngươi, ngươi làm sao có thể…”

Trầm Mặc Sơn khà khà cười nhẹ, tay trái câu lên, tay phải thành quyền, hai bên liên đấu hơn mười chiêu, lần này hình thức đảo ngược, lại là Cốc chủ tránh nhiều, Trầm Mặc Sơn lui ít. Lại qua mười mấy chiêu, thân hình Cốc chủ đã lộ ra có chút đình trệ, Trầm Mặc Sơn lại môt chưởng một quyền, luân phiên xuất kích, cũng chưa phát hiện chiêu số có bao nhiêu lộn xộn, ít nhất ngay cả ta là người không hiểu võ công đều thấy rõ ràng, Cốc chủ lại không thể tránh được, rốt cuộc “phịch” một tiếng, bị một chưởng đánh trúng ngực.

Y đau đớn kêu lên một tiếng, liên tiếp thối lui mấy bước, trong chớp mắt, tay phải của Trầm Mặc Sơn lại đến, một quyền này, mạnh mẽ đánh vào cằm y.

Cả đời này của Cốc chủ, có lẽ chưa từng có ai đánh lên mặt y, nói thống khổ, không bằng nói là kinh ngạc, Trầm Mặc Sơn khà khà cười lạnh, nói: “Đây là thay Bách Chu đánh ngươi.”

Hắn vung mạnh nắm đấm, lại một quyền mạnh mẽ đánh vào mặt Cốc chủ, nói: “Đây là thay vị Khánh Ương kia đánh ngươi.”

Cốc chủ nhổ ra máu loãng, gương mặt thanh tú xanh tím đan xen, càng nổi bật vẻ hung tợn, y gầm lên một tiếng, hai tay đồng loạt đánh tới, hướng về phía Trầm Mặc Sơn.

Trầm Mặc Sơn cũng không né tránh, “ầm” một tiếng nổ lớn, hai chưởng khai sơn phá thạch kia đập lên người hắn, nhưng chưa thấy thân hình hắn thối lui nửa bước, sắc mặt Cốc chủ rốt cuộc đại biến, gào lên: “Làm sao có thể như vậy?”

“Băng Phách Tuyệt Diễm, nếu ngươi chỉ luyện Băng Phách, chưa từng luyện Tuyệt Diễm, loại võ công này phải dùng thế nào? Nhìn cho kỹ đây!” Trầm Mặc Sơn ngửa mặt lên trời cười lớn, hoàn toàn không mảy may có dấu vết bị thương, hắn tay trái phản chưởng, một chưởng tung ra, đánh lên yếu huyệt trên ngực Cốc chủ, quát to: “Đây là Băng Phách!”

Chưởng thế của hắn chưa dừng, lại một chưởng bổ tới, quát lên: “Đây là Tuyệt Diễm!”

Hai chưởng qua đi, Cốc chủ sụp đổ ngã xuống đất, cũng không cách nào đứng dậy được nữa, trên mặt thống khổ vạn phần, một hồi run rẩy không thôi, một hồi lại giống như bị lửa thiêu đốt lăn lộn không ngừng.

Trầm Mặc Sơn đứng trên cao nhìn xuống, lấy quyển bí kíp kia trong ngực ra, lật qua một chút, mặt lộ ra cười lạnh, nói: “Ngươi vì thứ này làm hại rất nhiều mạng người?”

Cốc chủ không đáp, lại cắn răng trừng quyển bí kíp trong tay hắn.

“Đây là đồ giả.” Trầm Mặc Sơn lạnh lùng nói ra bốn chữ này.

“Không thể nào…” Cốc chủ vẻ mặt đại biến, liều mạng lắc đầu, khàn giọng rống lên: “Ngươi nói bậy, ngươi nói bậy…”

“Băng Phách Tuyệt Diễm không phải một môn công phu chia làm hai, trái lại, chính là vận tức đến một trình độ nhất định, từ trong nội lực phân thành hai cỗ lực đạo là Băng Phách và Tuyệt Diễm.” Trầm Mặc Sơn nhìn y, có chút thương hại, nhưng nhiều hơn cả là cười trên nỗi đau của người khác: “Ta không biết là ai lấy một loại công phu tà môn phân thành hai nửa, lại cố ý lấy tên Băng Phách Tuyệt Diễm, nhưng ta có thể nói cho ngươi biết, cái này tuyệt đối là đồ giả.”

Hắn hai tay vận chưởng, trong phút chốc đem quyển kinh thư ngươi tranh ta đấu này hóa thành mảnh vụn, bàn tay vừa khua, vụn giấy kia sắp sửa bay lên, lại từng mảnh bốc cháy, cuốn ngọn lửa bay vào không trung, hắn lại khẽ vung, ngọn lửa kia chớp mắt hoàn toàn tắt lịm, ào ào rơi xuống, khi rơi, vậy mà lại có tiếng băng vụn.

Bí kíp đã đảo lộn bao nhiêu số kiếp con người, khiến bao nhiêu kẻ chằm chằm như hổ đói, sống chết muốn có được, cứ như vậy hóa thành hư ảo.

Cốc chủ ánh mắt mê loạn, lẩm bẩm: “Đây, đây là, đây là…”

“Đây mới là thần công Băng Phách Tuyệt Diễm chân chính.” Trầm Mặc Sơn lẫm liệt mà đứng, đĩnh đạc nói: “Thứ ngươi và Dương Hoa Đình luyện, đều là võ công tà môn, hắn luyện đến tẩu hỏa nhập ma, mỗi tháng cần dựa vào hành phòng với thiếu niên xua đi khổ sở; mà ngươi, đã bao lâu không thể cười khóc giống người bình thường? Nếu ta đoán không sai, còn tiếp tục luyện, ngươi sẽ trở thành một cái xác không hồn, cho dù thâu tóm thiên hạ, ngạo mạn xưng hùng xưng bá, thì cũng sẽ không cảm thấy vui vẻ.”

Trầm Mặc Sơn nhìn y, cười giễu một tiếng: “Nếu không cảm thấy vui vẻ, những chuyện này, ngươi làm có tác dụng gì?”

“Không thể, không thể như vậy, không thể nào…” Cốc chủ lắc đầu, ánh mắt e sợ bất an.

“Đúng rồi, ta quên nói cho ngươi một chuyện,” Trầm Mặc Sơn nhàn nhạt nói: “Năm đó ngươi trù tính khiến Dương Hoa Đình tóm được Bách Chu, muốn để hắn từ trong miệng Bách Chu biết được nơi cơ mật trong Điệp Thúy cốc, hòng bắt rùa trong hũ, dĩ dật đãi lao. Ngươi biết vì sao không thành công không?”

Cốc chủ ngẩng đầu, trầm trầm nhắc lại: “Vì sao không thành công?”

“Bởi vì hài tử ngốc kia cái gì cũng không nói.” Trầm Mặc Sơn nhàn nhạt nói: “Chịu bao nhiêu đau khổ, hắn cũng không nói.”

Cốc chủ mờ mịt lặp lại: “Vì sao không nói?”

“Ngươi xem nhẹ hắn.” Trầm Mặc Sơn khinh thường cười, nói: “Cho nên, ngươi không xứng với hắn.”

Trầm Mặc Sơn xoay người nói với Tiết Khiếu Thiên: “Lão Tiết, những gì cần nói chúng ta đã nói xong, chuyện tiếp theo, ta không nhúng tay vào. Đa tạ.”

Tiết Khiếu Thiên cười cười, nói: “Lão Trầm, ngươi một câu đa tạ liền muốn tống cổ ta đi, nhưng ta dẫn theo mấy trăm huynh đệ kiêu kỵ doanh, ngày đêm đi gấp tới, phần nhân tình này ngươi nợ lớn lắm đó.”

“Nếu không có mật chỉ của Hoàng đế, kiêu kỵ doanh có thể rời kinh sao? Ngươi đừng xem ta như con nít ba tuổi.” Trầm Mặc Sơn cười vô lại, nói: “Chuyến này, công trạng ngươi vớ bở cũng không nhỏ, ban thưởng của Hoàng đế còn ít sao?”

“Nhưng ta cũng phải gánh trách nhiệm.” Tiết Khiếu Thiên nói: “Vị trên đất kia, luận tới thân phận tôn quý, là cùng vai vế với đương kim vạn tuế gia đó.”

Trầm Mặc Sơn bật cười, nói: “Thiên gia vô tình, càng huống chi đối với một hoàng tử đã bị biếm làm thứ dân? Ta thay Hoàng thượng trừ bỏ tai họa ngầm, ngài nghĩ tới, chỉ sợ còn phải thưởng cho ta.” Hắn giương mắt, cười nói: “Có điều đêm nay các huynh đệ đã chịu vất vả, ta làm chủ, mọi người ăn uống nhiệt tình, ta trả tiền, thế được chưa?”

Tiết Khiếu Thiên cười híp mắt, nói: “Ta có thể tin có điều ngươi cứ dồn bạc trước, ta dẫn binh lính đi ăn gì uống gì, ta quyết định.”

Trầm Mặc Sơn trợn mắt, không tình không nguyện lấy túi tiền trong vạt áo ra, móc một tấm ngân phiếu đưa qua, lại luyến tiếc, muốn thu về, Tiết Khiếu Thiên nhanh tay nhanh mắt cướp lấy, cúi đầu nhìn mệnh giá, cho dù là tướng quân thành danh như hắn cũng không kìm được kêu to: “Một trăm lượng! Họ Trầm kia, ngươi đuổi ăn mày đấy à?”

Trầm Mặc Sơn cười hì hì nói: “Gia đình trung đẳng bình thường tiêu hai mươi mấy lượng một năm, lão tử cho một trăm lượng đủ để các ngươi ăn uống rồi. Hơn nữa, nếu không đủ, không phải còn có Dương phủ sao? Dương công tử, mau mau, thiếu tướng quân mệt rồi, ngươi còn không cố gắng thể hiện tâm ý?”

Dương Văn Tông sớm đã được gia nô đỡ dậy, lúc này căm hận trừng Tiết Khiếu Thiên một cái, nói: “Người bị hoạch tội, không rảnh chiếu cố thiếu tướng quân ăn uống.”

Tiết Khiếu Thiên nhướng mày, đang định lên tiếng, nữ quyến của Dương phủ quỳ bên cạnh phần lớn là tiểu thư khuê các, loại chuyện này cũng xem như thông suốt, sớm có thiếu phụ ôm hài tử nọ đứng dậy cúi chào nói: “Thiếp cho dù bị hoạch tội, nhưng cũng không dám thất lễ với thiếu tướng quân, quản sự đâu, mau dặn dò nhà bếp trong phủ chuẩn bị tiệc rượu, chúng ta hầu hạ nhóm thiếu tướng quân một bữa cơm, sáng sớm ngày mai áp giải chúng ta vào kinh, cũng có sức đúng không?”

“Đại tẩu!” Dương Văn Tông còn muốn nói gì đó, nhưng bị chị dâu hắn chặn lại nói: “Thúc thúc không cần vất vả, nghĩ tới vừa rồi cũng đã bị thương, không bằng chúng ta xin thiếu tướng quân một ân huệ, dùng chút thuốc mới quan trọng.”

Nơi đây một mảnh huyên náo, Trầm Mặc Sơn cười thoát thân, định đi tới chỗ ta náu mình, nào ngờ hắn vừa xoay người, lại nghe Cốc chủ khàn giọng kêu lên: “Đợi một chút!”

Trầm Mặc Sơn quay đầu, cười nói: “Kinh mạch của ngươi đã bị Băng Phách Tuyệt Diễm đả thương, võ công nửa đời từ nay suy giảm, không có cách nào khôi phục. Ta nếu là ngươi, sẽ cân nhắc làm thế nào trị thương mới đúng.”

Cốc chủ lại như điên cuồng, lảo đảo bò dậy, nói: “Ngươi đợi đã, Bách Chu chưa chết đúng không? Ngươi nói cho ta, hắn còn sống phải không?”

“Chết hay không chết, cũng không liên quan gì tới ngươi.” Trầm Mặc Sơn cười cười, nói: “Ngươi chung quy đã để vuột mất rồi, cũng không thể quay đầu được nữa.”

Hắn ha hả cười to, xoay người đi, đúng lúc này lại nghe Bình Từ khàn giọng la lên: “Không được thả hắn đi!”

Trầm Mặc Sơn dừng bước chân, rất có hứng thú quay đầu, Bình Tứ lúc này cũng vật lộn bò dậy, gào lên: “Người này là nghịch đảng của Lăng Thiên Minh! Tiết tướng quân, mau bắt hắn lại!”

Ông thấy Tiết Khiếu Thiên động cũng không động, vội vàng hét lớn: “Thật đó, thần công Băng Phách Tuyệt Diễm năm đó chỉ có một người luyện thành, đó chính là thủ lĩnh nghịch đảng Lăng Thiên Minh Trầm Mộ Duệ, người này cũng biết môn thần công này, nhất định có nguồn gốc sâu xa với Trầm Mộ Duệ, ta năm đó từng tự mình tham gia trận chiến của Đường Định trấn…”

Trầm Mặc Sơn cười lạnh một tiếng: “Trận Đường Định? Chính là lần đó tiên đế bị Lã Tử Hạ mưu phản suýt nữa mất mạng? Nhưng không biết vị tiên sinh này, lúc đó đứng bên phe nào? Đánh với ai?”

Hắn vừa nói ra lời này, Tiết Khiếu Thiên tức thì biến sắc, lập tức vung tay, các binh sĩ liền vây Bình Tứ lại, ông tự biết lỡ lời, mặt trắng như giấy, nhìn Cốc chủ, khẽ mỉm cười nói: “Chủ tử, thuộc hạ không thể tiếp tục hầu hạ ngài, đến lúc thuộc hạ đi hầu hạ chúa công lão nhân gia rồi…”

Ông còn chưa dứt lời, một chưởng lập tức hướng tới đỉnh đầu của mình, Trầm Mặc Sơn thân hình chợt động, nhanh như thiểm điện, chớp mắt bắt lấy cổ tay định tự sát của ông, tiện tay phong bế vài đại huyệt của ông, ném xuống đất.

Tiết Khiếu Thiên mỉm cười, ra hiệu cho thuộc hạ bắt lấy Bình Tứ, lúc này lại nghe Cốc chủ khàn giọng nói: “Dừng tay.”

“Đây là tàn dư của Lã đảng, xin tiên sinh thứ lỗi Tiết mỗ không thể nghe theo.” Tiết Khiếu Thiên cười lạnh nói.

Cốc chủ hít sâu một hơi, chậm chạp nói: “Ta mặc dù bị biếm làm thứ dân, nhưng ngươi cũng nên biết thân phận của ta.”

Tiết Khiếu Thiên hơi nghiêng đầu, nói: “Đã là thứ dân, tất thảy những gì của ngày xưa đều thoảng qua như mây khói, tiên sinh xin đừng làm khó Tiết mỗ.”

Cốc chủ từ trên cổ lôi ra một tấm thẻ vàng rực, tiến lại gần, u ám cười khẽ, nói: “Mẫu thân của ta, ngày trước cũng từng là Hoàng quý phi, cũng từng một thời được sủng ái, phong quang vô hạn. Năm đó xảy ra chuyện, bà lường trước nhất định liên lụy đến ta, liền đeo lệnh bài Như trẫm thân lâm của tiên đế ban cho lên cổ ta, hộ mệnh cho ta.”

Y đưa tấm thẻ qua, nói: “Hôm nay, ta dùng nó, đổi lấy mạng của Bình Tứ.”

Tiết Khiến Thiên trên mặt không kìm được có chút cảm động, Bình Tứ lại đã khóc nói: “Không được, Bình Tứ không xứng, chủ tử, không được…”

“Mấy năm nay, một người cũng không còn…” Cốc chủ lời còn chưa dứt đã kiềm lại, nhìn về phía Tiết Khiếu Thiên nói: “Tướng quân, có đổi hay không?”

Tiết Khiếu Thiên tiến về phía trước một bước, cung kính nhận lấy lệnh bài, lại vung tay lên, các binh sĩ liền ném Bình Tứ đến dưới chân Cốc chủ.

Trầm Mặc Sơn cười cười, nói: “Không có chuyện của lão Trầm ta nữa chứ? Lão tử đi đây.”

“Đợi đã,” Cốc chủ nói: “Bách Chu, có phải còn sống hay không?”

Trầm Mặc Sơn chợt dừng bước, đúng lúc này, lại nghe một hồi “Sơn Cư Ngâm” tha thiết thổi bằng quản tiêu.

Là ta đang thổi.

Nhiều năm về trước, khi thổi một khúc này, ta cũng từng là thiếu niên khinh cuồng, cũng từng si mê không hối hận, cũng từng cầm sắt hòa hợp, cũng từng khúc điệu hài hòa.

Ta cũng từng nghĩ tới thiên hoang địa lão.

Nhưng tất cả những điều này, chung quy tại đêm nay, toàn bộ trả lại cho y.

Y khiến ta nửa đời chịu khổ,nhưng suy cho cùng cũng từng cứu ta, dạy ta, cho ta khát khao và mộng tưởng tốt đẹp như vậy.

Khúc điệu không lưu loát, cả đời này của ta, đây có lẽ là là bài nhạc khó thổi nhất.

Rõ ràng trong lòng quen thuộc, nhưng mỗi nốt nhạc, mỗi giai điệu, đều phụ tải quá nhiều quá nhiều yếu tố.

Nhiều đến mức không cách nào tỉnh táo lưu loát, không cách nào trăn trở triền miên.

Thêm vào âm sắc u ám của quản tiêu, lúc này nghe lên, trái lại giống như có chuyện cũ bị người ngăn cách xa xôi, bi ai thống thiết.

Tiếng tiêu từ từ tan ra, Cốc chủ lại giống như bị sét đánh, đột nhiên phát rồ, loạng choạng đuổi theo mấy bước, cuối cùng khí lực không thể chống đỡ, ngã nhào xuống đất.

“Bách Chu, là ngươi?” Y run giọng nói: “Ngươi đến rồi? Ngươi ở đâu? Ngươi gặp ta được không?”

Ta im lặng không nói.

“Ta không ép ngươi làm gì cả, cũng không truy cứu ngươi tội có ý đồ ám sát, càng sẽ không giết ngươi, ngươi, đi ra được không?”

Ta đè lên vị trí trái tim mình, xác thực nơi đó đối với người này, đã không còn thất thần quan tâm nữa, không khỏi thở dài một tiếng, nói: “Cốc chủ đại nhân, ngươi chẳng phải luôn muốn biết, là ai chặt đứt hai ngón tay của ta sao?”

>Y lặng người lắng nghe.

“Là bản thân ta.” Ta bình tĩnh nói: “Sau khi thoát khỏi Dương Hoa Đình, ta liền quyết tâm chặt đứt hai ngón tay mình, như thế, ta cũng không thể thổi sáo được nữa.”

“Ngài, đã hiểu chưa?”

Trầm Mặc Sơn ha hả cười lớn, xoải bước đi tới trước mặt ta, vòng lên lưng ta, thấp giọng nói: “Muốn đi rồi sao?”

“Đi thôi,” Ta tựa lên vai hắn, mệt mỏi nói: “Lăn qua lăn lại cả đêm, ta mệt rồi.”

“Được, vậy chúng ta về nhà.” Trầm Mặc Sơn ôm ngang ta lên, quay lưng về phía bọn họ, cũng không thi triển khinh công, nghênh ngang rời đi.

“Bách Chu…” Phía sau truyền tới tiếng kêu của Cốc chủ.

“Đừng dừng lại.” Ta nói với Trầm Mặc Sơn: “Y gọi nhầm người, Bách Chu sớm đã chết rồi. Ta hiện tại là Dịch Trường Ca.”

Trầm Mặc Sơn bước chân không dừng, mỉm cười hỏi: “Còn có gì nữa?”

“Còn có cái gì?” Ta ngạc nhiên hỏi, lập tức hiểu được, có chút xấu hổ, vùi đầu vào hõm vai hắn, lí nhí nói: “Được rồi, còn có một cái tên, chỉ một mình ngươi được gọi, tiểu Hoàng.”

Trầm Mặc Sơn a a cười nhẹ, hôn ta một cái, lải nhải: “Tiểu Hoàng a, trời sắp sang xuân rồi, chúng ta đi Nam Cương du ngoạn thế nào?”

“Buôn bán ở phía Nam cũng cần chú ý, ta nếu không đi tuần cửa hàng, thì những đại chưởng quỹ sẽ ăn bơ làm biếng.”

“Áo bông của tiểu Kỳ Nhi lại ngắn rồi, mẹ nó, tiểu đông tây lớn nhanh quá, lại phải tốn vải bố may y phục cho nó.”

“Ngươi uống thuốc kia được không? Ta thấy ban đêm dường như cũng có thể một giấc ngủ đến tận bình minh.”

“Nghe nói Nam Cương có một loại bướm giống như hoa nở, nếu có thật, chúng ta nghĩ cách chuyển đến phương Bắc nuôi dưỡng, nuôi rồi có thể là buôn bán tốt a.”

Ta nghe đến buồn ngủ, tựa lên lồng ngực hắn, áo khoác bọc quanh người rất ấm áp, gió thổi lên mặt cũng rất ấm áp.

Đêm đông, có cơn gió ấm áp như vậy, cũng xem như hiếm có.

.

[CHÍNH VĂN HOÀN]

.

.

.

Chính văn của “Trường Ca” đến đây là kết thúc, chỉ còn một phiên ngoại nữa thôi là chúng ta sẽ chính thức chia tay với nó rồi. :)

Từ đầu đến giờ, có bạn nào thắc mắc tại sao Trường Ca lại giống Công tử gia như vậy? Thân thế của Trường Ca như thế nào? Câu trả lời sẽ nằm trong phiên ngoại. Các bạn nhớ đón xem nhé! ^^

Advertisements

Thẻ:,

About Hồng Miên

Gừng càng già càng cay, trai càng gay càng đẹp

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: