Trường Ca Hành – Phiên ngoại chi du xuân (2)


.

Phiên ngoại 

Du xuân • Nhị

Biên dịch: Đông Hoàng BT
Beta: Hồng Miên

.

Nán lại mấy ngày, đoàn người đi không ngừng nghỉ, đợi đến khi tới được trấn Quan Đường, sắc trời đã chuyển tối. Bầu trời phương Nam không giống với màu lam sẫm cao xa của phương Bắc, nhưng lúc vào xuân, cũng có một loại vẻ đẹp ẩm ướt mông lung.

Tiến Bảo đi trước tìm đường mang mọi người vào một gian khách điếm trong trấn, vẫn là chỗ đơn giản yên tĩnh, thấy bên trong khách điếm không lớn lắm, nơi nào cũng được quét tước gọn gàng sạch sẽ, vừa tiến vào, trước nhìn thấy lò sưởi đang cháy rừng rực giữa phòng, ánh lửa chiếu lên trên mặt mọi người, ngay lập tức đuổi đi không ít khí lạnh mùa xuân, khiến lòng người ấm thêm ba phần.

Một phụ nhân bộ dáng xinh đẹp thùy mị thướt tha tiến lên trước, cười nói: “Khách quan, có thể xem như là nghênh đón quý chủ nhân đến? Mau mời vào mau mời vào, ai u, tiểu điếm cửa nhỏ nghèo nàn, cũng không có thứ gì tốt, tiếp đón các vị không được chu đáo, tiểu phụ nhân ở đây cáo lỗi trước.”

Thanh âm của nàng hay và uyển chuyển, mang theo ý cười ngọt ngào, khiến người khác tâm tồn thiện cảm, thêm vào đó là dung mạo mỹ lệ, trong phong thái tự nhiên mang theo vẻ quyến rũ. Một đôi con ngươi đen vừa chuyển, lập tức dừng ở trên người Trầm Mặc Sơn, cười càng thêm ngọt ngào, ôn nhu nói: “Vị này chắc hẳn chính là quý chủ nhân? Tiểu nữ đây hữu lễ.”

Nàng vén áo thi lễ, lại quay đầu kêu: “Tiểu Lý, Tiểu Đường, mau đi pha trà.” Một câu còn chưa kêu xong, lại quay đầu qua cười xòa nói: “Người ở địa phương nhỏ bé này, chính là chưa thấy qua quý nhân đến từ thành trấn lớn, nên đều ngơ ngơ ngác ngác, cũng không biết phải đến hầu hạ một phen, khách quan đừng nên trách móc.”

Trầm Mặc Sơn im lặng không nói, liếc Tiến Bảo một cái, Tiến Bảo lập tức nói: “Lão bản nương, bớt lời tán gẫu, các chủ tử chạy một ngày đường, mau đưa đến chỗ ngồi nghỉ ngơi.”

“À vâng, thấy ta đây cao hứng a, trái lại bỏ lỡ chuyện chính.” Lão bản nương cười nói: “Khách quan mời qua bên này.”

Nàng tự mình dẫn trước, mang mọi người đến vị trí cách lò sưởi không xa, vừa khéo cản gió sưởi ấm, dường như là vị trí tốt nhất trong đại đường khách điếm này. Lão bản nương tự mình bưng bình trà, thay từng người rót một chén trà, mỉm cười nói: “Đây là trà ngải đắng mới hái đầu xuân năm nay, uống vào miệng có chút chát, nhưng dư vị lại rất ngọt, là thứ chỉ có ở chỗ chúng ta, chư vị khách quan nếm thử?”

Trầm Mặc Sơn không để ý đến nàng, lại cúi đầu cực ôn nhu hỏi Trường Ca: “Vẫn còn lạnh, cởi mũ ngoài xuống được không?”

Vừa mới vào đêm chuyển mát, Trầm Mặc Sơn sợ Trường Ca đột nhiên xuống xe ngựa sẽ cảm lạnh, sớm đã dùng áo khoác lông cáo cùng mũ trùm đầu che mặt bọc y lại kỹ lưỡng, một khuôn mặt được giấu trong mũ trùm rộng lớn, chỉ lộ ra chiếc cằm có đường nét tinh mỹ.

“Cũng được, trước đừng cởi ngoại y của Kỳ nhi, hài tử đang ngủ rất dễ cảm lạnh.” Trường Ca nhẹ giọng nói, tự mình cởi dây đeo dưới chiếc mũ, hai tay hơi run, khuôn mặt liền ngay lập tức lộ ra.

Sau khi lão bản nương cùng tiểu nhị bưng trà vừa thấy, đều nhịn không được thấp giọng khẽ hô, một tên tiểu nhị khác vừa lúc bưng điểm tâm qua, liếc mắt thấy Trường Ca, liền ngây người, cái khay trong tay cũng cầm không vững, may mà Tiến Bảo ở bên nhanh tay lẹ mắt, nhẹ nhàng đỡ lấy, lúc này mới tránh được tình trạng khó xử.

Tuy là như vậy, Trầm Mặc Sơn trên mặt lại lộ vẻ không vui, lão bản nương kia hồi phục tinh thần, khô khan hòa giải nói: “Vị… vị công tử này tướng mạo thật đẹp, quả thực so với người trong tranh kia còn đẹp hơn…”

Môi Trầm Mặc Sơn hơi câu lên, lại kề sát bên tai Trường Ca nói: “Mệt không? Nếu không muốn dùng chút gì, thì đi nghỉ ngơi sớm nha?”

Trường Ca nói: “Không sao, chỉ là Kỳ nhi được ôm nên ngủ không sâu, sớm trở về phòng một chút cũng tốt.”

“Tiến Bảo, phòng đã sửa soạn xong chưa?” Trầm Mặc Sơn hỏi.

Tiến Bảo trả lời: “Hồi bẩm gia, sửa soạn xong rồi.”

“Ngươi đi xem thử, đồ vật có sạch sẽ không?” Trầm Mặc Sơn nhàn nhạt nói.

Lão bản nương sắc mặt có chút khó coi, nụ cười đã có chút cứng nhắc, nói: “Đồ của tiểu điếm rất sạch sẽ, khách quan cứ yên tâm…”

Trầm Mặc Sơn một câu cũng không nói, nhưng lại ngẩng đầu nhìn nàng chằm chằm, lập tức thành công khiến nàng nuốt nửa lời nói vào trong bụng.

“Gia, mọi thứ ta đã xem qua rồi, tuy rằng bừa bộn, nhưng có thể xem là tạm ổn.”

“Chiêu Tài, Đa Tiền,” Trầm Mặc Sơn đơn giản nói: “Các ngươi cùng những hỏa kế khác ở đây ăn uống, Tiến Bảo, Vạn Quán, ôm Kỳ nhi đi cùng ta và công tử gia.”

Trầm Mặc Sơn nhàn nhạt nhìn phụ nhân kia một cái, nói: “Cảm phiền lão bản nương dẫn đường trước.”

Phụ nhân kia dường như vui vẻ ra mặt, cười nói: “Đương nhiên, khách quan mời đi theo ta.”

Nàng xoay người đi trước, người phía sau nối đuôi nhau đi theo, thỉnh thoảng quay đầu lại nhìn, thấy Trầm Mặc Sơn chậm rãi đỡ Trường Ca, ánh mắt khẽ chuyển, cười nói: “Hai vị thật sự là huynh đệ tương thân tương ái có nghĩa có tình, tiểu nương tử ta mở điếm cũng xem như thấy được không ít kẻ vào Nam ra Bắc, nhưng rất ít khi thấy ca ca cẩn thận chăm sóc cho đệ đệ như vậy, đối với đệ đệ đã như vậy rồi, đối với tôn phu nhân, chắc hẳn là càng không cần phải nói.”

Lời này nói ra hết sức phù phiếm, không phải là lời con gái nhà lành của Thiên Khải triều nên nói. Trầm Mặc Sơn nghe xong không nói lời nào, trái lại Trường Ca có chút buồn cười nhìn hắn, nói: “Ca ca vất vả rồi, mấy bậc thang còn lại, tiểu đệ tự mình leo lên.”

Trầm Mặc Sơn con ngươi chuyển lạnh, nói với Tiến Bảo: “Ta vẫn không biết, bây giờ ai cũng đều nhiều chuyện với gia như vậy sao?”

Tiến Bảo nào biết lão bản nương kia lắm mồm như thế, vội nói: “Là thuộc hạ làm việc không tận lực.”

Hắn quay đầu lạnh lùng nói với lão bản nương: “Lão bản nương, mời quay về, gia của chúng ta không quen có người ngoài hầu hạ, cần gì thì ta sẽ tự mình nói với ngươi.”

Nụ cười trên mặt lão bản nương trở nên cứng nhắc, trên mặt một trận đỏ rồi trắng, đành phải chậm rãi nhường đường, trơ mắt nhìn bọn họ tự mình đi qua.

Thượng phòng ở đây quả thực được thu dọn gọn gàng sạch sẽ, đệm chăn dày ấm áp. Trường Ca vừa lúc đặt tiểu Kỳ nhi đang ngủ xuống giường xong, liền nghe thấy Tiến Bảo bưng nước ấm tiến vào, Trầm Mặc Sơn tự mình lấy thau đồng đổi nước, nhúng khăn y thường dùng vào, vắt khô, đi qua cẩn thận giúp Trường Ca lau mặt và tay, cười nói: “Đói bụng không?”

“Vẫn còn no.” Trường Ca cười, kéo tay Trầm Mặc Sơn, hỏi: “Chưa bao giờ thấy ngươi vênh váo, sao vừa rồi đối với phụ nhân kia trái lại nghiêm khắc vậy?”

Trầm Mặc Sơn lầm bầm nói: “Ánh mắt của nàng ta láo liên bất định, lộ ra kiểu lòng dạ bất chính, thậm chí ở trước mặt ta cũng quăng ra vô số ánh mắt quyến rũ, thấy làm lão tử muốn bực, thật là, cái bộ dáng đó, ngay cả xách giày cho ngươi cũng không xứng…”

Trường Ca hơi nheo mắt, nói: “Vậy tức là nói, nàng ta nếu như xinh đẹp như hoa, thì ngươi lúc này liền cảm thấy từ chối là bất kính?”

Trầm Mặc Sơn vội nói: “Đâu có! Ngươi thấy nàng ta sắm vai làm phụ nhân, nhưng trong mắt lại mang theo mị hoặc, loại nữ tử này, ta sao có thể vừa mắt?”

Trường Ca cười nói: “Ta thấy ngươi bị ánh mắt quyến rũ của nàng ta nhìn đến rất hưởng thụ a.”

“Trời đất chứng giám,” Trầm Mặc Sơn lớn tiếng kêu oan, ôm lấy hắn nói: “Tiểu Hoàng ngươi quá đáng lắm, biết rõ ta bị nữ nhân kia bắt nạt, ngươi không làm chủ giúp ta, ngược lại còn nghi ngờ ta!”

Trường Ca ha ha cười lớn, nói: “Ngươi da dày thịt béo, có can hệ gì đâu?”

“Danh tiết của ta bị tổn hại!” Trầm Mặc Sơn hùng hồn nói.

“Trầm đại lão bản còn có danh tiết? Cái này thật đáng ngạc nhiên…” Trường Ca một câu còn chưa nói xong, lại thấy Trầm Mặc Sơn đột nhiên kề sát bên tai y nói: “Đừng ngừng, cứ tùy ý nói ra đi.”

Trường Ca hơi mang theo kinh ngạc nhìn hắn, nhưng lập tức thuận theo bắt đầu nói đông nói tây, một chốc sau, lại nghe thấy Tiến Bảo quát lớn một tiếng: “Người nào!”

Ngoài cửa lập tức truyền đến một trận thanh âm quyền cước và tiếng ai u xin tha thứ, ngay sau đó, lại nghe Tiến Bảo ở ngoài cửa bẩm: “Chủ tử, tiểu nhị trong điếm lén lút nhìn trộm, đã bị ta bắt.”

“Quăng vào đây.” Trầm Mặc Sơn cười cười, nói: “Tiểu Hoàng, đây chính là nhằm vào ngươi đó.”

Trường Ca hồ đồ nói: “Ta… ta chẳng làm gì cả.”

Trầm Mặc Sơn sủng nịnh vò vò tóc Trường Ca, cười nói: “Ta giờ đã biết Kỳ nhi ngốc như vậy, là từ đâu mà ra.”

Trường Ca tức giận trừng hắn, Trầm Mặc Sơn cười nắm lấy vai Trường Ca, đỡ y ngồi trên ghế, lại nghe “bộp” một tiếng, từ ngoài cửa sổ có một người bị ném vào, bị điểm huyệt đạo, toàn thân không thể động đậy, sợ đến phát run, chính là tiểu nhị ca vừa mới hầu trà bánh ở phòng dưới lầu.

Người này tuổi cỡ trung niên, chỉ là lớn lên đầu trâu mặt ngựa, hình dáng hèn mọn, nhìn thấy ánh mắt lạnh lùng của Trầm Mặc Sơn, sớm đã không dám đối mặt, nhưng lại lén nhìn Trường Ca ngồi bên cạnh, nhịn không được nuốt một ngụm nước bọt.

Trầm Mặc Sơn nổi giận, tay khẽ động, hơi phất nhẹ qua vai người kia một chút, người kia ngay lập tức giống như lợn chết mà kêu gào không dứt.

“Mặc Sơn, ồn quá.” Trường Ca nhàn nhạt nói.

Trầm Mặc Sơn lạnh lùng nói: “Ta vốn chỉ định móc đôi mắt của hắn, hôm nay xem ra, còn phải cắt cả lưỡi nữa.”

Tiểu nhị kia bị dọa đến độ mặt tái mét, vội ngừng kêu la, nhịn đau van nài nói: “Đại gia tha mạng, đại gia tha mạng, tiểu nhân không dám nữa, tiểu nhân chỉ nhất thời hồ đồ, thấy vị công tử này bộ dạng rất giống một người tiểu nhân đã gặp khi còn bé, không phải, không phải là muốn mạo phạm…”

Trường Ca trong lòng nhảy dựng, nói: “Ngươi… ngươi nói cái gì?”

Tiểu nhị kia len lén nhìn y một cái, vội hạ mí mắt nói: “Tiểu nhân lúc nhỏ, trong thôn có một người nông dân cưới được một người vợ giống như thiên tiên. Bộ dáng… bộ dáng rất giống vị công tử này…”

Lần này ngay cả Trầm Mặc Sơn cũng giương mi lên, nói: “Hả? Người vợ kia hiện giờ ở đâu?”

Tiểu nhị kia run rẩy nói: “Cô nương đó, sớm đã chết rồi, tiểu nhân nghe mẹ tiểu nhân nói, cô nương đó vì sinh con nên băng huyết mà chết…”

“Cách nhiều năm như vậy, lại chết không đối chứng, ngươi lần này đang nói gạt ai vậy?” Thanh âm Trầm Mặc Sơn đột nhiên nghiêm nghị: “Xem ra ngươi là đang chán sống!”

“Không dám à đại gia, từng câu của tiểu nhân là thật không dám có nửa lời giả dối, thôn của tiểu nhân ở trong thôn Minh Hiệp cách trấn hai dặm về phía đông, ngài đi nghe ngóng thử, mọi người đều biết chuyện này, nếu ngài không tin, tiểu nhân có thể lập tức tìm đến cho ngài mấy người cùng thôn…”

“Nói bậy! Chuyện đã nhiều năm, ngươi còn có thể nhớ được tướng mạo của một người, thật là hoang đường!” Trầm Mặc Sơn lạnh lùng nói: “Cái lưỡi này nếu như không nói thật, vậy thì giữ lại cũng vô dụng!”

“Đại gia, đại gia tha mạng, tiểu nhân không dám lừa gạt, tiểu nhân không dám lừa gạt đâu đại gia…” Người kia bị dọa đến độ nước mắt nước mũi đều chảy, run rẩy nói: “Trong thôn bao nhiêu năm đều không thấy mỹ nhân như vậy, đương nhiên mỗi người đều muốn nhìn no mắt. Tiểu nhân lúc đó tuy còn nhỏ, nhưng cuối cùng cũng chen được vào trước mắt người lớn để nhìn…”

“Được rồi, phải hay không, gia đây sẽ tự mình kiểm chứng! Nhưng lần tới ánh mắt gian tà của ngươi còn dám nhìn loạn nữa, ta chắc chắn sẽ móc ra.” Trầm Mặc Sơn phất tay, nói: “Tiến Bảo, mang người ra ngoài!”

Tiến Bảo ở ngoài đáp một câu, tiến vào xách người ra.

Trường Ca đợi đến khi bọn họ ra khỏi phòng, đột nhiên ngây người nói: “Mặc Sơn, người hắn nói, có thể chính là thân mẫu của ta.”

Trầm Mặc Sơn nhẹ nhàng ôm y, im lặng an ủi.

“Ta không sao,” Trường Ca mỉm cười nói: “Nhiều năm như vậy, ta thực ra không dám trở về, vì ký ức kia quá thương tâm, đau đến nỗi ta thà tránh xa ra, cũng không muốn đi tìm người trước đây làm hại ta tính sổ.”

Trầm Mặc Sơn thở dài, nói: “Ngươi muốn chúng ta tránh xa, ta tuyệt đối sẽ theo ngươi.”

“Không,” Trường Ca lắc đầu, kiên định nói: “Ta muốn đi xem thử.” Ánh mắt y ôn hòa nhìn tiểu Kỳ nhi đang say ngủ, nhàn nhạt nói: “Mấy chuyện này kéo dài đã nhiều năm, cũng nên chấm dứt thôi.”

Tags: ,

About Hồng Miên

Gừng càng già càng cay, trai càng gay càng đẹp

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: